[Phải nghe] Memories – Within Temptation

Có khi nào bạn tự hỏi vì sao sống lại cần có ký ức?

Vì người sống không có ký ức thì sẽ không có hiện tại, và cũng sẽ không thể có tương lai.

Vì sang ngày mai, ngày hôm nay sẽ trở thành ngày hôm qua…

Em hỏi anh vì sao anh không ghen khi em khóc cho mối tình đầu của em, khi mối tình đầu đó không phải là anh. Vì em có ký ức của riêng em, và anh tôn trọng ký ức đó.


Đừng bao giờ bỏ rơi quá khứ nhé,
hãy giữ cho anh những kỷ niệm về những ngày tháng sáu…

(Ảnh: Deviantart)

20 tuổi, chưa đựoc ai yêu và cũng chưa nói lời yêu với ai bao giờ có phải là quá chai sạn không? Không đâu, vì cái gì đến tụ nó sẽ phải đến, vì có những thứ ta có cố đi tìm, cố gắn cho nó một cái tên là Love thì ta vẫn chẳng thể thấy được. Mình biết nhau đã lâu, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ anh sẽ yêu em.

Thế rồi tháng 6 trời mưa, em chia tay mối tình đầu. Người em chia sẻ trong những lúc trời mưa ấy là anh. Em đã khóc rất nhiều, có giọt nứoc mắt anh nhìn thấy, có giọt nước mắt anh không nhìn thấy, nhưng anh biết em đã khóc. Anh không buồn vì em khóc cho mối tình đầu, anh vui vì em biết tôn trọng quá khứ và những ký ức của em.Vứt bỏ quá khứ thì sẽ không tôn trọng hiện tại, và hiện tại của em là anh.

Em hỏi anh vì sao anh không bao giờ hỏi em “vì sao… “. Đơn giản lắm, vì có những điều không cần phải hỏi, có những điều mà đôi mắt em đã trả lời cho anh, và có những ký ức mà anh biết em cần phải giữ cho riêng em. Anh đâu cần phải hỏi khi mà anh đã có câu trả lời.

Mỗi lần nghe Memories, anh biết em lại buồn, nhất là những ngày trời mưa. Anh biết trong em có những giọt nước mắt đang rơi.

Bài hát anh thích nhất là November rains.Vậy mà Memories lại là bài hát đưa anh lại gần em, vì cả hai đứa đều tôn trọng những ký ức. Anh không sống vì ký ức, nhưng không có ký ức, không có quá khứ thì sẽ không có hiện tại và tưong lai. Vì anh biết sẽ chẳng có thứ gì gọi là bất diệt, vì sẽ có lúc mình phải chia tay bởi lý do này hay lý do khác. Nhưng một người tôn trọng quá khứ như em sẽ không bao giờ quên anh.Nên em cứ khóc cho mối tình đầu của em đi, anh không sao đâu. Chỉ xin em đừng sống vì nó, hãy để cho quá khứ yên nghỉ và bắt đầu hiện tại đi.

Em hỏi anh vì sao anh không ghen khi em khóc cho mối tình đầu của em, khi mối tinh đầu đó không phải là anh? Vì em có ký ức của riêng em, và anh tôn trọng ký ức đó. Khi chúng mình có lỡ xa lìa, thì em sẽ giữ mãi ký ức về anh, và trong con tim em anh biết luôn có một khoảng trời có mưa rơi dành cho anh.

Đừng bao giờ bỏ rơi quá khứ nhé, hãy giữ cho anh những kỷ niệm về một tháng 6 trời mưa.

 

[Cảm xúc] Are You The One – Within Temptation

Bài hát này đã cũ, cũ lắm rồi, vậy mà vô tình tìm lại được, lòng vẫn không khỏi bồi hồi. Vội vã bật lên, vội vã lắng nghe…

Và lại tưởng như ngày nào, bên chiếc radio gỗ cũ kỹ, ru lòng trong từng thanh âm dịu dàng cất lên tha thiết…

“Are you the one?
The traveller in time who has come
To heal my wounds to lead me to the sun
To walk this path with me until the end of time
Are you the one?
Who sparkles in the night like fireflies
Eternity of evening sky
Facing the morning eye to eye …”

Có phải là anh?
Kẻ lãng du trong thời gian đã đến đây
Để hàn gắn những vết thương và hướng em về phía mặt trời
Để cùng sóng bước trên con đường này cho đến tận cùng thời gian
Có phải là anh?
Tỏa sáng trong đêm lấp lánh như những đàn đom đóm
Vĩnh cửu giữa bầu trời đêm
Và bên nhau đón chào ánh bình minh…

Người ta nói, khi yêu rồi mới thêm một lần hiểu rõ hơn những bản tình ca… Mới hiểu tất cả những ngọt ngào, mong ngóng, những hi vọng đi cùng những nghi ngại, những hạnh phúc và cả những bi ai mà không tình yêu nào là không có, và không bản tình ca nào mà thiếu vắng…

Và có lẽ là như vậy, khi khoảng thời gian hơn 5 năm ngăn cách giữa hai lần gặp lại giọng ca thiên thần của Sharon Den Adel đã kịp chất chứa trong lòng nhiều trắc trở, khi tâm hồn không còn trong trẻo như ngày nào chỉ biết lắng nghe giai điệu đẹp như một bài thơ và cảm nhận một nỗi buồn nhè nhẹ của tình yêu, của niềm tin, khi trong lòng đã kịp lưu giữ hình bóng của một con người… thì một lần nữa Are you the one? vang lên càng khuấy động nhiều hơn những cung bậc cảm xúc…

“…Are you the one?
Who’d share this life with me
Who’d dive into the sea with me
Are you the one?
Who’s had enough of pain
And doesn’t wish to feel the shame, anymore
Are you the one?…”

Có phải là anh?
Người sẽ sẻ chia cuộc sống này với em
Người không ngại ngần lặn vào những đáy đại dương xa thẳm cùng em
Có phải là anh?
Người có quá nhiều nỗi đau
Và không còn muốn thêm một lần nuối tiếc
Có phải là anh?

Câu điệp khúc “Are you the one?”, “Are you the one?” lặp đi lặp lại, lần sau lại thiết tha hơn lần trước, lần sau lại thêm nhiếu khắc khoải, thêm nhiều hi vọng và nhiều nữa yêu thương, lần sau lại là một lần niềm tin dâng lên, lần sau lại là một lần tất cả những tin yêu dồn nén từ bao lâu dâng trào, mỗi lần lặp lại là mỗi lần khắc sâu…

“…Are you the one?
Who’s love is like a flower that needs rain
To wash away the feeling of pain
Which sometimes can lead to the chain of fear
Are you the one?
To walk with me in garden of stars
The universe, the galaxies and Mars
The supernova of our love is true
Are you the one?…”

Có phải là anh?
Người có một tình yêu như bông hoa cần mưa tưới
Để rửa trôi những dấu vết của buồn đau.
Người trong một khoảng khắc nào đấy có thể tháo gỡ những xiềng xích của sự sợ hãi
Có phải là anh?
Người đi cùng em giữa khu vườn của những vì sao
Của vũ trụ, cũng những dải ngân hà và những tinh cầu
Vì sao băng cho tình yêu của chúng ta là có thật…
Có phải là anh?

Có phải là anh?
Nghe, nghe một lần, rồi lại một lần nữa, tự nhiên lại thấy buồn, và tự nhiên lại thấy lòng thêm thiết tha…
Trong tình yêu, niềm tin giữ vị trí quan trọng gần như là bậc nhất, và con người trong bài hát này đã dành tất cả niềm tin cho người mà mình yêu thương. Như một người lữ hành trong đêm tối hướng theo ngôi sao bắc đẩu, như một cánh buồm trong biển lặng hướng theo cơn gió, như một bông hoa trong ngày hạn hướng lên bầu trời ngóng đợi một cơn mưa….

“…Are you the one?
Who’d share this life with me
Who’d dive into the sea with me
Are you the one?
Who’s had enough of pain
And doesn’t wish to feel the shame, anymore
Are you the one?…”

Có phải là anh?
Người sẽ sẻ chia cuộc sống này với em
Người không ngại ngần lặn vào những đáy đại dương xa thẳm cùng em
Có phải là anh?
Người có quá nhiều nỗi đau
Và không còn muốn thêm một lần nuối tiếc
Có phải là anh?

Người ta thường bảo, thật hạnh phúc khi có thể yêu và có thể tin. Bởi vì một lúc nào đó tình yêu bỗng nhiên sẽ tràn ngập tâm hồn con người, bởi vì một lúc nào đó, cuộc sống thường nhật của ta sẽ mất đi, thay vào đó là những tha thiết, yêu thương và cả một thế giới chỉ còn xoay quanh một con người duy nhất, bởi vì một lúc nào đó ta chợt nhận ra có một con người đã quan trọng với ta nhiều quá mức và ta chẳng thể nào hiểu nổi lý do, cũng chẳng màng tìm hiểu nguyên do, bởi vì một lúc nào đó, ta sẽ cảm thấy ta có thể cho đi và không cần nhận lại, và bởi vì khi ấy, tất cả trong ta sẽ chỉ còn dồn nén lại trong tình yêu dành cho một người, bài hát “Are you the one?” cất lên với hoàn toàn là những câu hỏi dường như sẽ trở thành câu trả lời cho chính ta…

Nghi hoặc lại là yêu thương, khắc khoải lại là tin tưởng. Hỏi là đáp, và khi những câu hỏi cất lên, từ trong nó đã là tình yêu, là cả một niềm tin lớn lao. Trong cuộc sống, người ta ai cũng mong tìm được một nửa của mình, còn trong tình yêu, khi nhìn vào người mình yêu, người ta tìm được một nửa của mình ở đấy…