[Phải nghe] Boulevard of broken dreams – Green Day

Mơ… một chữ gọn nhẹ nhưng đầy ắp cảm xúc.

Có lẽ chưa có một giấc mơ nào được trọn vẹn bao giờ dù người ta mỉm cười sau khi thức dậy.

Có khi nó tự dưng đến rồi lại quay ngoắt bỏ ra đi!

Có khi nó hạn hẹp tối đen như một chiếc ngõ cụt nhưng cũng vô số lần thênh thang như một đại lộ không tên.
Thênh thang như khi một giấc mơ vỡ tan…

Ai đã từng đi trên những đường phố sầm uất, đèn đường, hàng quán chói chang rực rỡ màu sắc mà vẫn thấy lòng lạnh tanh?

Ai đã có bao giờ chợt thấy một ngõ hẹp thật gầy gò tối tăm, chần chừ bước vào để tự chan hòa mình vào nơi đó?

Những lúc đó đúng là nghe được trái tim mình hiện hữu, vì nó đập nhịp cùng với bước chân và biết rõ đấy chính là sự sống duy nhất.

Có khi mình ước ao có người bên cạnh, nhưng ngỏanh lại chỉ là một chiếc bóng …

Bạn đừng nói đấy chỉ là những lời sáo rỗng cho dù tuổi bạn đã quá kỳ mộng mơ, giờ chỉ còn là những khó khăn hiện thực. Cũng đừng nói nay bạn đã có đôi nên quên mất hết những cảm giác cô đơn cũ. Và chớ hề cho rằng những hợp âm thật đơn giản như chỉ có 3 nốt của bản nhạc này không nghe lọt tai. Đôi khi hãy cứ thành thật với mình, vì hạnh phúc nho nhỏ cho dù là trong giấc mơ đã vỡ chỉ cần như thế là đủ.

I walk a lonely road
The only one that I have ever known
Don’t know where it goes
But it’s home to me and I walk alone

Gã nhắm mắt và bước đi.Một con đường trải dài cát và bụi, mù mịt và không có đích đến.Những bước chân mệt mỏi nhưng ko dừng lại…

“I walk this empty street
On the Boulevard of Broken Dreams
Where the city sleeps
and I’m the only one and I walk alone “

Một con phố trống trơn. Hai hàng cây thăm thẳm xoáy vào trong những ước mơ tan vỡ…Khi ánh sáng đã tàn,thành phố lặng im, đổ dài bóng gã một mình bước.Cô đơn…

“I walk alone
I walk alone

I walk alone
I walk a…”

Bước một mình, nỗi cô độc là không gọi tên ra là những bước chân muốn trượt ngã, là đôi mắt tối và hoang mang, là những nỗi đau không thể biết…

“My shadow’s the only one that walks beside me
My shallow heart’s the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
’Til then I walk alone “

Đêm. Lẻ loi với chiếc bóng là bạn. Vẫn là những ảo giác ấy từ rất lâu rồi. Nhịp đập của trái tim như trùng khớp với từng hơi thở của không gian. Đôi khi, chỉ là một ước muốn giản đơn là sẽ có một người tìm ra gã, tìm ra cái ảo giác vẫn mơ hồ bay trong đêm đầy gió. Nhưng trong một khoảng lặng bất ngờ ấy, vẫn chỉ là một sự đơn độc lạnh buốt đến trong từng hơi thở.

“I’m walking down the line
That divides me somewhere in my mind
On the border line
Of the edge and where I walk alone “

Lên rồi lại xuống như một con dốc bất tận. Những lằn ranh cũng là nơi chia cắt từng mảnh tâm hồn. Những kí ức vẫn bám chặt lấy từng con đường, từng bước chân. Gã lại thử một cảm giác bay, bước chơi vơi trên mép vỉa hè như một lằn ranh giữa mơ và thực.

Một lằn ranh chia cắt từng nỗi cô đơn…

“Read between the lines
What’s fucked up and everything’s alright
Check my vital signs
To know I’m still alive and I walk alone “

Cái cảm giác khi đứng giữa những ranh giới mong manh ấy, dường như là không còn một thứ gì rõ rệt, giống như là một mơ tưởng không thực. Giống như là thời điểm hỗn loạn và bình tĩnh trước cái chết. Gã tưởng như đang tan ra, để rồi lại rơi xuống vỡ tan và nhận ra mình vẫn đang còn sống, vẫn đang còn bước, vẫn đang còn mơ…

I walk alone
I walk alone

I walk alone
I walk a…

My shadow’s the only one that walks beside me
My shallow heart’s the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
’Til then I walk alone

Chỉ là ảo ảnh của một con đường đêm dài như bất tận. Chỉ là cơn mê khi những bước chân mỏi mệt lê dần chơi vơi như muốn ngã…

Chỉ là sự tan vỡ của một giấc mơ…

 

[Cảm Xúc] Boulevard of broken dreams – Green Day

Các bạn thân mến!

Chỉ mới đây thôi, Cảm xúc âm nhạc có một chương trình giới thiệu ca khúc về ngày chia tay trường lớp, thì nay, nhiều sĩ tử lớp 12 ngày ấy đã trở thành tân sinh viên, và không ít trong số họ phải dừng bước khi thành công bị trì hoãn. Có lẽ chúng ta đã quen với suy nghĩ rằng, sau lớp 12, là giảng đường đại học. Trượt đại học, đồng nghĩa với cánh cửa đi đến tương lai tươi sáng đóng lạị. Trong chương trình hôm nay, Cảm xúc âm nhạc sẽ giới thiệu với bạn tâm sự của Asakura Minami, thính giả đã từng gặp hoàn cảnh này. Trong lúc tuyệt vọng nhất, Asakura đã tình cờ gặp được một ca khúc giúp nâng đỡ tâm hồn, đưa cậu vượt qua tâm trạng tiêu cực và tự tin bước tiếp. Đó là ca khúc nào vậy, các bạn hãy lắng nghe nhé.

 

Ảnh minh họa


Có thể, đối với một số người việc làm người khác thất vọng không hẳn là một tội lỗi, nhưng với tôi đó lại là một điều không thể tha thứ. Trước cái ngày mà tôi biết mình thi trượt Đại Học, mọi thứ vẫn còn vẻ lung linh trong mắt tôi, từ ánh mắt dịu dàng chứa đầy hy vọng của người thân đến những lời khen, thán phục của bà con hàng xóm, vì sự nỗ lực của tôi.

Rồi cái ngày đen tối ấy đã tới, khi tôi biết mình phải cần rất nhiều điểm nữa mới đạt được giấc mơ ĐH. Bầu trời trong xanh dần trở nên u ám trong mắt tôi. Tôi không đủ dũng cảm để đối diện với bất cứ ai hay bất cứ chuyện gì lúc này.

Có thể trong kì thi, tôi đã quá chủ quan, nhưng đó không phải là lý do thuyết phục mà tất cả muốn nghe.Thế rồi, tôi bước chân về nhà trong hơi men cay nồng của lần đầu tiên uống rượu. Tôi chẳng còn thấy ai trên đường nữa cả.

Tôi tựa vào một gốc cây bên đường, bám chặt nó rồi từ từ ngối xuống. Có cái gì đó bắt tôi phải dừng lại, lặng nhìn, nhưng chẳng có ai xung quanh. Cái cảm giác cô đơn bao trùm lên tôi và cả con đường.

 

Ảnh minh họa


Trên con đường vắng vẻ ấy, những giai điệu đầu tiên của “Boulevard of broken dreams” vang lên từ một quá cafe bên đường hay và thật não nề. Tôi tìm thấy ở ca khúc hình ảnh của riêng mình với một sự đồng cảm ngẫu nhiên mà không phải lúc nào người ta cũng gặp được.

Và đêm hôm đó tôi còn ngồi lại cho tới thật khuya, cho tới khi hiểu hết lời của toàn bộ bài hát . Cái cảm giác cô đơn, thất vọng lại tràn về. Giai điệu của “Boulevar of broken dreams” cứ ám ảnh tôi .Cho tới khi tôi bước chân về tới nhà, lúc đó chẳng có ai ra mở cửa cho tôi, hình như với họ sự tồn tại của tôi không còn quan trọng lắm. Cuối cùng tôi cũng tìm được sự thanh thản trên một chiếc giường rộng thênh thang….để từ ngày hôm sau tự hứa với lòng mình, một thành công mới sẽ là cái đích của tuơng lai.

Nhưng đó chỉ là câu chuyện của 2 năm trước. Giờ đây cũng bước chân trên con đường này, cũng vẫn là cảnh vật, con người năm xưa, con đường tuy đã khuya nhưng vẫn thật ồn ào. “Boulevard of broken dreams ” với tôi không còn là “đại lộ của những giấc mơ tan vỡ” nữa. Giấc mơ ấy cũng sắp thành sự thật nhưng những kỷ niệm và xúc cảm khi nghe ca khúc tuyệt vời này của GreenDay thì chưa bao giờ tôi có thể quên được.

Bạn vừa lắng nghe những tâm sự của Asakura từ diễn đàn nhomainhe.com. Bạn thân mến, đã bao giờ bạn rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng, không còn tin vào tương lai như Asakura chưa? Bạn biết không, âm nhạc là thứ thuốc linh diệu có thể hàn gắn những vết thương tâm hồn. Và những ca khúc thường đến với chúng ta như một mối duyên may. Cảm xúc âm nhạc hi vọng rằng trong những lúc tuyệt vọng, bạn sẽ tìm được cho mình một ca khúc nâng đỡ tâm hồn, như Asakura và mối duyên với ca khúc “Boulevard of broken dreams”.