[Cảm xúc] Brother Moon – Amorphis

Cũng như tên gọi rất “amorphism” (vô định hình, không có hình dạng nhất định), Amorphis thừa hưởng tinh hoa từ các nhóm classic metal và progressive của những năm 70 như Black Sabbath, Iron Maiden, Venom cũng như các ban metal hiện đại. Amorphis không chỉ được biết đến bởi những ảnh hưởng trong classic rock mà họ còn nổi tiếng như một ban nhạc chuyên sử dụng các sử thi, thần thoại của “đất mẹ” Phần Lan như một nguồn cảm hứng dồi dào cho lyrics.

Ra đời vào đầu những năm 90, khi mà sự phát triển bùng nổ của các ban death châu Âu đạt tới đỉnh điểm, Amorphis đã trải qua hơn16 năm “lăn lộn” và thường hay được so sánh với các nhóm lẫy lừng khác Katatonia hay Anathema. Eclipse là album melodic doom death rất tiêu biểu cho âm nhạc của Amorphis.

http://www.nhaccuatui.com/m/LChjEgEZcX

Nếu bạn không biết hay chưa từng nghe Amorphis thì cũng chả sao. Brother Moon là một bài rất Amorphis và không phải là bất kỳ cái gì khác nữa. Cũng như tựa đề Eclipse (nhật thực, nguyệt thực), Brother Moon (track 9) là một đối xứng hài hòa với Two Moon – ca khúc mở đầu album, tạo thành một “cặp đôi” thu hút nhau bởi tính tương khắc và cả một chút …bất đồng.

Nếu Two Moon với keyboard chơi mạnh mẽ, ráo riết ở hai phần đầu và cuối để nhấn nhá cho đoạn chorus chậm rãi thì Brother Moon triển khai theo hướng ngược lại: intro nhẹ nhàng thơ mộng để “dọn đường” cho trống, bass và những đoạn riff bay bổng dữ dội ngọt ngào. Đây cũng là một trong các ca khúc đánh dấu cho cuộc thử nghiệm của Amorphis với folk và gothic, một nhánh rẽ mềm mại và “bồng bềnh” ra xa khỏi phong cách death metal từ thuở ban đầu. Ai từng mê mệt Tales of the Thousand Lakes có thể tìm lại được cảm giác quen thuộc ngày xưa qua album này cộng thêm với vẻ đẹp progressive từ một album nổi tiếng khác của Amorphis là Elegy.

Có ý kiến cho rằng rock Mỹ thường bạo lực, nặng nề, bụi bặm, khô khan cằn cỗi so với sự thơ mộng, quyến rũ và ngọt ngào của rock châu Âu. Brother Moon là bằng chứng cho tâm hồn thơ mộng và thể lực dồi dào của Amorphis: lyrics tràn ngập không khí tĩnh lặng, huyền ảo và trong trẻo của đầm lầy ao hồ, núi non hùng vĩ, của âm thanh khẽ khàng ve vuốt của lá cây và sóng nước, của ánh trăng dịu dàng và những ngôi sao lung linh…

Cũng phải nói thêm là cá nhân người viết không hề có ý chê bai rock Mỹ để làm nổi bật tính thơ mộng trữ tình của rock châu Âu, mà Brother Moon quả thật là một bức tranh yên tĩnh về thiên nhiên hoang sơ tươi đẹp và vũ trụ bao la, đưa người nghe tới những nơi chốn mà họ chưa bao giờ tới. Không cần phải đặt bên cạnh vẻ đẹp xấu xí bạo lực cằn cỗi gai góc của rock Mỹ mới thấy được nét cao sang “thanh mai trúc mã” của nó mà tự bản thân nó đã quá hoàn thiện, thoát tục và mượt mà. Đứng riêng ra một chỗ lẻ loi cũng dư sức làm đứng tim khối kẻ tình si.