[Cảm xúc] Nightwish và câu chuyện "Thiên thần bị thương"

Vậy thì, cứ cho là, trong một hành trình mới, hành trình Nightwish-không-còn-Tarja , hành trình Nightwish-với-Anette , Nightwish vẫn đang là một “đóa hoa không tàn” (nghĩa của từ Amaranth ), phiêu lưu và đầy mộng mơ, dù dằn vặt và huyễn tưởng như trong ca từ bài hát.

Ca khúc: AMARANTH
Thể hiện: Nightwish
*****

Năm 2005, những fan lâu năm của ban nhạc symphonic power metal nổi danh của Phần Lan – Nightwish sững sờ trước tin vocal nữ Tarja quyết định rời bỏ nhóm. Đối với những người vốn “mê mệt” Nightwish thì không ai khác, chính Tarja chính là nữ thần làm nên phong cách và linh hồn Nightwish, ngoài cô ra, có lẽ không ai còn có thể sáng tạo những đỉnh cao như Sleeping Sun, Nemo…vv…

Và các fan đã buồn bã với suy nghĩ DVD End of an Era (Kết thúc một kỉ nguyên) cũng chính là điểm kết thúc, lời giã biệt của ban nhạc với người hâm mộ (bởi có ai thay thế nổi Tarja đây?)

Ấy thế mà đến cuối năm 2006, những người còn lại lặng lẽ bước vào phòng thu, âm thầm chuẩn bị cho một album mới. Và tận đến ngày 24 tháng 5 năm 2007, ban nhạc mới tổ chức họp báo để giới thiệu thành viên mới thế chỗ cho Tarja – nữ ca sĩ Thụy Điển Anette Olzo.

Và trong khoảng cuối tháng 9 đến đầu tháng 10 năm này, album tiếp theo Dark Passion Play – và cũng là sản phẩm đầu tay của phiên bản Nightwish mới (theo cách gọi của các fan) đã chính thức được phát hành.

Nightwish_-_Amaranth

Cover của single Amaranth – Nguồn: wikipedia.org


“Dọn đường” cho album này là hai single AmaranthBye Bye Beautiful (ca khúc này được cho là lời chia tay với Tarja, mặc cho đông đảo fan trách cứ nuối tiếc, ban nhạc vẫn khẳng định việc ra đi là lựa chọn của riêng Tarja, và dù gì thì Nightwish cũng sẽ vẫn tồn tại, có đổi mới một chút nhưng vẫn sẽ là Nightwish).

Một điều không tránh khỏi là cả single và album được/bị phân tích kĩ càng, đem ra làm bằng cớ để so tài cao thấp giữa Tarja và Anette, nhưng người viết bài không có ý “khơi sâu” vào chủ đề này, mà chỉ muốn kể thêm một vài chi tiết thú vị xung quanh Amaranth.

Video clip của Amaranth có những hình ảnh rất ấn tượng: Hai cậu bé đang vui chơi bên bờ suối. Đột nhiên một trong hai chỉ về phía đằng xa, nơi đó có bóng thiên thần với đôi cánh trắng muốt đang sóng xoài trên tảng đá. Hai cậu chạy đến gần, thiên thần tội nghiệp, đôi cánh mềm rộng xõa ra và có một vết thương đang ri rỉ máu, đôi mắt của cô cũng tươm máu…

Những cậu bé tốt bụng vội vàng để thiên thần bị thương lên cáng để khênh về làng, nhưng những người dân trong làng nhìn chằm chằm với ánh mắt kinh hãi, bởi họ cho đó là thứ ác quỷ đội lốt đe dọa cuộc sống của mình.

Những hình ảnh rất liêu trai, ma mị và ám ảnh của video clip Amaranth
Nguồn: tinypic.com


Đồng thời với cao trào của ca khúc được thể hiện bởi giọng hát dồn dập mãnh liệt của Anette là khung cảnh không kém phần liêu trai và dữ dội: đám dân làng hung tợn xô cửa vào căn phòng hai cậu bé đặt thiên thần bị thương, trên tay họ lăm lăm vũ khí và những ngọn đuốc rừng rực, căn nhà bị thiêu rụi trong biển lửa ngùn ngụt và một chiếc bóng trắng muốn thoát vụt lên trời cao… Thiên thần đã thoát khỏi khổ nạn, hay đã thử thách và rời bỏ con người?

Các thành viên của ban nhạc đã tiết lộ rằng ý tưởng của video clip xuất phát từ bức tranh rất nổi tiếng mang tên The Wounded Angel (Thiên thần bị thương) của danh họa Phần Lan – Hugo Simberg. Bức tranh của ông vẽ hai cậu bé đang khiêng cáng, trên đó có một thiên thần bị băng mắt và cánh bị thương. Cậu bé phía  trước lầm lũi đi, cậu bé phía sau hướng mắt thẳng ra phía những người xem.

Bức tranh được vẽ với tông màu tối, ngay cả đôi cánh thiên thần cũng có màu trắng đục, cảnh bến nước và bầu trời đều xám xịt, và một trong những điểm nhấn là đôi mắt của cậu bé khiêng cáng phía sau. Tất cả tạo nên một khung cảnh buồn thương và bức bối kì lạ. Rất nhiều người xem tranh đã bị ám ảnh nhiều bởi ánh mắt vừa mang vẻ lo âu, vừa đượm vẻ trách móc của cậu bé thứ hai.

…. Bắt nguồn từ những hình ảnh trong bức tranh The Wounded Angel
của danh họa Phần Lan Hugo Simberg – Nguồn: wikipedia.org


Simberg không giải thích gì thêm về nội dung bức tranh, ông muốn tự mỗi người xem có những có cách đoán định và cảm nhận của riêng mình. Chỉ có một chút thông tin ít ỏi, đó là sinh thời Simberg đã trải qua một khoảng thời gian vất vả chống chọi với căn bệnh viêm màng não, ý tưởng và phác họa vềThe Wounded Angel đã nhen nhóm trong thời gian ấy, đó là nguồn động lực rất lớn để Simberg vượt qua bệnh tật.

Có nhiều người cho rằng đó cũng là một điểm tương đồng thú vị giữa bức tranh của Simberg và ca khúc của Amaranth, đó là với single này, Nightwish cũng đã bước qua cái “điểm hút chết” mà nhiều người đoán định – “cái chết” khi không còn sự hiện diện của Tarja nữa.

Bằng chứng là Amaranth đã đạt được thứ hạng cao ở rất nhiều bảng xếp hạng, và quan trọng hơn, nhiều fan đã bắt đầu chấp nhận Anette, cảm thấy thích thú với chút phong vị pop, những thanh âm trẻ trung và sôi động mà cô mang tới cho Nightwish.

Xét cho cùng, họ khẳng định, Anette sẽ không đời nào thành công với việc trở thành một “bản sao hoàn hảo” của Tarja, bởi giọng hát của cô khác, tư chất của cô khác, phong cách của cô khác, và nhất là vì trong mắt, trong tim những ai “trót” nặng lòng với Tarja, thì Tarja là “một, là riêng, là thứ nhất” và không thể thay thế, mọi sự sao chép chỉ là “vô vọng và lố bịch” mà thôi.

Vậy thì, cứ cho là, trong một hành trình mới, hành trình Nightwish-không-còn-Tarja, hành trìnhNightwish-với-Anette, Nightwish vẫn đang là một “đóa hoa không tàn” (nghĩa của từ Amaranth), phiêu lưu và đầy mộng mơ, dù dằn vặt và huyễn tưởng như trong ca từ bài hát:

Vươn tới, kiếm tìm những gì không thể động chạm đến
Lắng nghe lời kêu gọi chẳng lúc nào nguôi ngoai
Hãy ve vuốt đóa hoa chẳng khi nào tàn lụi
Trên mảnh đất của bình minh ló dạng….

[Phải nghe] Nemo – Nightwish

Ngồi trong căn phòng nóng bức những ngày hè của Sài Gòn, bỗng dưng trời sầm lại, một cơn mưa bất chợt, một cơn gió se lạnh lướt ngang, cái nóng tan biến, và cái lạnh cùng sự trống trải ùa đến. Nemo chợt vang lên, lòng tôi trùng xuống giữa căn phòng, cô đơn và lạnh lẽo.

Nemo” mặc cho mình một bộ áo đượm màu đen lạnh lẽo cùng những âm thanh, những cơn gió rét từ vùng núi cao quanh năm tuyết phủ. “Nemo” đã đi vào lòng bao người nghe nhạc, cùng trầm lắng với thăng trầm cuộc sống, với cái cô độc bao trùm và sự lạnh lùng của xã hội.

This is me forever

One of the lost ones …

 2 đoạn đầu, có 2 câu được lặp lại, như nhấn mạnh 2 vấn đề. 1 là sự khẳng định và 1 là phủ định! Khẳng định rằng, số phận đã an bài như vậy, đã an bài sự phủ định về tên, về thân phận. Trông như đối lập nhưng lại cho ta thấy sự mất mát to lớn, gần như là không bao giờ lấp đầy được, sự mất mát của tâm hồn.

Nemo11-600x255

 

Oh how I wish
For soothing rain
All I wish is to dream again

My loving heart
Lost in the dark
For hope I’give my everything

Điều ước này có quá khó, có quá lớn lao đến nỗi không thực hiện được không? hay chính tâm hồn cô đơn kia, với chằn chịt vết thương, đã không còn dám ước mong, không còn đủ can đảm để hy vọng!

Oh how I wish
For soothing rain
Oh how I wish to dream again
Once and for all
And all for once
NEMO my name forevermore

Và dường như chính  Tuomas Holopainen cũng không muốn “đứa con tinh thần” của mình, có thể là chính tâm hồn của tác giả, cứ mãi luẩn quẩn trong cái vòng tròn số phận. Và rồi, Nemo đã dám khẳng định, rằng mình là NEMO, rằng mình đã có tên, rằng vòng tròn số phận phải chấm dứt cho một cuộc đời mới.

My flower, withered between – the pages 2 and 3
The once and forever bloom gorie with m sins

Walk the dark path
Sleep with angels
Call the past for help

Touch me with your love
And reveal to me my true name

Tình yêu kia đã xa rồi, những lỗi lầm còn đó. Nemo lần tìm về quá khứ, trên con dường không chút ánh sáng. Con đường này, chính Nemo đã chọn. Giờ đây, tuy phải đi ngược lại để tìm lại chính mình trong khó khăn của quá khứ do chính mình tạo nên, nhưng vì tình yêu và tương lai cho chính mình, Nemo vẫn lần bước. Đoạn riff gần như đã thuộc nằm lòng, nhưng mỗi khi nghe lại “Nemo”, sự háo hức chờ đợi trong tôi vẫn còn nguyên vẹn.

Trời không bao giờ phụ lòng những ai dám dấn thân thục hiện tới cùng những quyết định của mình, vàNemo cũng vậy:

Nemo sailing home
Nemo letting go ….

Giờ đây, dù cái tên Nemo có phải là “true name” hay không, thì Nemo giờ đã là con người mới, là con người thực sự, với ước mơ cùng sự hy vọng vào tương lai.

N

Nemo” là ca khúc thứ 10 trong album “Once” được Nightwish phát hành ngày 19 tháng 04 năm 2004. Ai từng xem bộ phim kinh dị “The Cave” chắc hẳn từng nghe qua ca khúc này vào cuối phim. MV ca khúc này được đạo diễn Antti Jokinen thực hiện, và từng giữ hạng nhất của bảng xếp hạng MTV Brazil và nhận được đề cử cho giải Kerrang, giải thưởng dành cho single xuất sắc nhất.

Để giải thích cho tên bài hát, Tuomas Holopainen từng chia sẻ về ca khúc này như sau:

Not the fish! I cannot believe how everyone seems to be convinced it’s that. Nemo, which is Latin for “nobody,” has nothing to do with the Disney film. It revolves around the feelings I have from time to time. I feel nameless and do not know who I am or where I will go. I only know my past and I long to be back there. The song is about being lost, not knowing where to go or what to do, yet desperate for everything in life. That’s not always me, but when I wrote Nemo, that’s the way I felt. Now I feel better. (Translated from the German)

Tuomas HolopainenUnderground Empire interview

Các bạn có thể tự dịch để có thể hiểu rõ hơn về tên của bài hát này, và mình để phần này lại, như 1 bài tập nho nhỏ cho các bạn.

[Phải nghe] The River Flows Frozen – Eternal Tears of Sorrow

Nếu tình yêu trong alternative, Nu, hay ballad, lời lẽ được thể hiện mộc mạc, sáng tỏ, thì tình yêu trong metal được nói qua những hình ảnh so sánh chân phương, những vần thơ sâu lắng nhưng không quá vô thực. Tuy nhiên, nói tới đây, chắc ai cũng nghĩ thể loại metal mà tôi muốn nói đến là gothic, hay power metal, những thể loại mà được ví như là “metal sang”, nhưng không, thể loại mà tôi muốn nói ở đây không hẳn là “sang” như hai kiểu kia, mà nó có một cái nét thanh cao riêng của nó, đó là melodic death. Không phải cứ “death” là gào thét, đập phá, ma quái, với melodic death, cái sự đen tối và quằn quại của death được “chuyển hoá” lên một tầm cao mới, và nó rất dễ được chấp nhận bởi bất kỳ một cái lỗ tai nghe metal nào.

Quay trở lại chủ đề chính, tình yêu, những bản melodic death nói về tình yêu (death mà yêu đương, cũng ngộ, sẽ có không ít người nghĩ vậy nếu đang trong giai đoạn death metal mới xuất hiện) lại nhiều và không phải là chuyện…hiếm thấy ngày nay. Cụ thể hơn, là tôi muốn nói đến dòng melodic death đặt trưng của xứ sở nghìn hồ, đất nước có nhiêu hồ nhất thế giới, đó là Phần Lan. Tuy không chính thức phân biệt, nhưng ai nghe melodic death đều thấy sự khác biệt của melodic death Phần Lan so với melodic death Thụy Điển (nới khai sinh ra dòng nhạc này), nên melodic death Phần Lan nó có một sắc thái riêng của nó, và sẽ không ngoa nếu ta tạm gọi nó riêng là “Finnish Melodic Death Metal”. Và một trong những đại diện của dòng nhạc này, là Eternal Tears Of Sorrow, đã có một khúc ca bất hủ về tình yêu, đó là bản The River Flows Frozen, tạm dịch là Dòng Sông Băng. Bản gốc là một bản melodic death thực thụ với dual vocal rất sáng tạo và cảm xúc. Còn bản acoustic (Japanese bonus) thì lại là một bản ballad đầy lắng đọng.

197206

Rockband  Eternal Tears of Sorrow (Ảnh: metal-archives.com)

Như những chiếc lá mùa đông, tình yêu đã đóng băng, nứt ra và rơi xuống mặt đất cằn cỗi và lạnh giá. Những tia nắng yếu ớt của mặt trời bây giờ không còn sưởi ấm được vạn vật, kể cả trái tim của chúng ta. Anh và em, chúng ta vẫn đi ngang cánh đồng khô héo này, một lần nữa. Nhưng rồi, vẻ đẹp tiềm ẩn của em, đã ra đi mãi mãi, và dòng sông đã ngừng chảy, đóng băng một lần nữa. Và cuối cùng,những khoảng thời gian đau xót khi ngồi một mình dưới anh trăng đã đến, tất nhiên anh không thể nào chịu thấu nỗi đau này. Sự liên kết của đôi ta đã vỡ, điều đó đang xé toang những vết thương lòng của anh ra, không chịu đựng nổi, lúc này anh chỉ muốn được sưởi ấm bởi hơi thở của tình yêu như trước . Và rồi anh nhìn những tia nắng fía sau cảnh vật lạnh giá, anh lại nhớ đến đôi mắt em. Tia sáng của hy vọng vẫn còn trong anh, liệu những ước mơ đó có trở thành hiện thực, bên trong nỗi lòng, bên dưới những lớp băng đang bao phủ tình yêu của đôi ta ?

Những hình ảnh thơ mộng về tình yêu của người Phần Lan, nơi mà khi xưa có những mùa đông được gọi là “mùa đông vĩnh cữu” . Có những lúc, tình yêu bỗng nhiên dừng lại, mờ nhạt đi, như dòng sông đang chảy mà bị đóng băng vậy. Lúc đó, lòng người cũng buồn như cảnh vật mùa đông, còn đâu những màu xanh của hoa lá, màu vàng của ánh nắng, tất cả chỉ là một màu trắng xoá ảm đạm. Ánh trăng lạnh lẽo phảng phất nhiều hơn tia nắng ấm áp. Sự gắn bó lâu nay chợt biến mất, thay vào đó là sự cô đơn tột độ. Nỗi đau, cái lạnh, tất cả như muốn xé nát tâm hồn, cơ thể ta ra. Tuy nhiên, đâu đó vẫn còn những tia hy vọng, yếu ớt như ánh nắng mùa đông. Con người luôn tìm đến và tin vào những hy vọng khi đang tuyệt vọng, và ta nắm lấy những tia nắng yếu ớt đó, gửi vào nó những hy vọng về sự tái hợp,về một mùa xuân ấm áp. Và ta vẫn ngồi đó, dưới lớp băng đang bao phủ lấy tình yêu – thứ mà ta trân trọng nhất, hy vọng một ngày nào đó, băng sẽ tan, dòng sông sẽ lại chảy, mùa xuân lại về….

 


The River Flows Frozen

Tiếng piano, tiếng guitar của bài nhạc này, thật sâu lắng đến từng note, cả nhịp trống, cũng uyển chuyển, có những hồi dồn dập nhưng không quá mạnh, càng làm tăng thêm sự thổn thức, lắng đọng của bài hát. Ở version gốc, giọng harsh cất lên, quằn quại, như là lời than oán của một kẻ đang lâm vào bi kịch tình yêu, những đoạn riff đi kèm, làm tăng thêm nỗi đau quằn quại của kẻ thất tình, một hồi rồi lại nhường chỗ cho tiếng piano sâu lắng, như là những phút giây tự nhìn lại mình, ngẫm nghĩ về mối tình đang bị đóng băng. Còn ở version acoustic, tất cả đều được thể hiện bởi âm thanh mộc của guitar, piano, và cũng với nhịp trống thổn thức đó. Nó mang một sắc thái vừa mới vừa cũ, cũ ở chỗ nó vẫn lắng đọng, mới ở chỗ nó không còn những khoảnh khắc dằn xéo nữa. Ở version này, sự đau đớn như đã chuyển mình qua một giai đoạn khác, con người ta đau, xót nhưng không biểu lộ phản cảm ra bên ngoài, giống như là một sự bão hoà vậy, bởi vì đã quá quen với những nỗi đau, những cơn buồn tình đó rồi. Và giờ đây, ta chỉ ngồi, ngẫm nghĩ lại về nỗi buồn, về tình cảnh bế tắc mình đang trải qua, trong sự cô đơn, lạnh lẽo.

Tình yêu đối với mỗi người chúng ta luôn thật thiêng liêng, nhưng không có gì là mãi suôn sẻ, tình yêu có thể biến mất một cách lạnh lẽo, để lại cho ta những nỗi đau tinh thần khó chống đỡ, vì thế, hãy ráng giữ lấy tình yêu của mình nếu thật sự coi nó (bao gồm cả tình cảm chung và người yêu của mình) là quan trọng, còn không thì… who knows?

 

The River Flows FrozenLike frozen leaves
We are falling
On to the soil so barren and coldThe rays of sun
No more warming
Our hearts now so cold

Through this field
Of the withered flowers
We go still one more time

The hidden beauty
Forever gone
The river’s frozen once again

So came this time
When moonlight blackened my heart:
The River Flows Frozen lyrics on

I can’t stand this pain

The chain is broken
It’s tearing open my scars:
I want to feel the flame…again

The shine behind
The frozen stream
Reminds me of your eyes

The spark of hope
Still in my heart
Shall dreams become true under the ice?

[Chorus]

Dòng sông băngnhư chiếc lá lạnh băng
ta buông rơi
trên mảnh đất khô cằn lạnh giánhững tia nắng mặt trời
không còn ấm áp
trái tim ta sao tê tái

băng qua cánh đồng này
của những bông hoa tàn héo
ta vẫn lại đi nữa

một sắc đẹp kín giấu
đã mãi ra đi
dòng sông băng giá thêm một lần

rồi đến trong lần này
khi ánh trăng phủ tối con tim:

tôi không thể chịu đựng vết đau này

xiềng xích bị vỡ tan
nó phá rộng thêm vết sẹo nơi tôi
tôi muốn cảm nhận ngọn lửa… một lần nữa

ánh sáng lùi lại
băng giá tràn qua
gợi tôi nhớ đôi mắt em

một tia hy vọng
léo lên trong tim
liệu giấc có có thành sự thật dưới băng tuyết?

[Chorus]

[Phải nghe] Numb – Linkin Park

Tôi nghe LinKin Park chưa được lâu, thậm chí chỉ sau khi nghe Numb, tôi mới được biết đến LinKin Park. Thực sự mà nói, chỉ sau khi nghe Linkin, tôi mới biết thế nào là Alternative Rock.

Dù cho, đầu tiên tôi nghe Alternative Rock là của Avril Lavigne; nhưng Avril cũng chỉ đọng lại trong tôi với một số bài trong album Under My Skin mà thôi (những album sau này của cô, tôi thấy hơi thất vọng)

Nhớ lần đầu tiên nghe LinKin, đó là một buổi chiều mùa đông lạnh giá, tôi lê chân vào phòng trong một tâm trạng không thể tồi tệ hơn. Thi cử thất bại, bất đồng với bạn bè, cả mọi người trong gia đình cũng chẳng hiểu tôi. Uh, một cảm giác bắt ta phải đau đớn, nhưng lại giúp ta lớn lên.

Tôi cũng nhớ đó là một chiều cuối tuần, cái khoảng thời gian mà ai ai cũng thèm muốn cái cảm giác đầm ấm sum họp cùng gia đình. Có lẽ mấy thằng bạn cùng phòng cũng vậy hay sao mà đều đi chơi hết cả, bỏ tôi lại với căn phòng vắng lạnh. Ngó ra ngoài cửa sổ, từng tia nắng cuối ngày loang lổ trên bức tường dày đặc từng mảng grapfity, le lói chờ đến cuối ngày. Cảm giác như, thế giới này chỉ còn lại mình tôi.


Tôi đã biết đến “Numb” như vậy đó.

“I’m tired of being what you want me to be
Feeling so faithless lost under the surface
Don’t know what you’re expecting of me

Put under the pressure of walking in your shoes
(Caught in the undertow just caught in the undertow)
Every step that I take is another mistake to you
(Caught in the undertow just caught in the undertow)”

Từng tiếng bass xen lẫn guitar điện mạnh mẽ dồn dập làm tôi hơi khựng lại. Đây không phải là những bản classic rock mà tôi thường nghe. Nó mang đến cảm giác hoàn toàn khác lạ, giống như một người chưa bao giờ ăn cay lần đầu tiên được nếm món vùng Tứ Xuyên vậy, thách thức nhưng đầy thú vị.

“Đã quá mệt mỏi với những gì mà mọi người muốn tôi làm
Niềm tin đã không còn rạng ngời trên gương mặt
Chẳng cần biết đến mọi người muốn gì ở tôi
Tôi như tê liệt với những kì vọng của mọi người
(bởi chẳng bao giờ tôi được như họ muốn đâu (những con sóng mãi ở trùng khơi mà thôi)
Tất cả những gì tôi làm trong mắt họ chỉ là thứ vớ vẩn.
(bởi chẳng bao giờ tôi được như họ muốn đâu (những con sóng mãi ở trùng khơi mà thôi)

“I’ve become so numb I can’t feel you there
Become so tired so much more aware
I’m becoming this all I want to do
Is be more like me and be less like you

Giờ đây tôi như chết lặng, chẳng còn ai hiện diện trong mắt.
Bởi những mệt mỏi, bởi phải chịu đựng quá nhiều.
Rồi tôi sẽ chỉ làm những gì tôi muốn.
Hơn là những gì mọi người muốn tôi trở thành.

Đến đây, bài hát có một khúc ngoặt lớn, không là tiếng gào thét đầy tâm trạng nữa, mà là tiếng thổn thức, lời van xin được “sống cho chính mình”. Đến đây, tâm trạng bỗng dưng chùng xuống, con người ta muốn sống cho bản thân mình thật khó lắm thay. Từ khi sinh ra đã phải chịu bao đau đớn khi “vượt cạn”; rồi đến cái tên cũng là của một ai đó đặt cho; rồi lớn lên với bao nhiệm vụ, bao trách nhiệm đè nặng lên vai. Sống đã khó vậy, sống cho chính mình có lẽ chỉ là không tưởng.

“Can’t you see that you’re smothering me
Holding too tightly afraid to lose control
Cause everything that you thought I would be
Has fallen apart right in front of you
(Caught in the undertow just caught in the undertow)
Every step that I take is another mistake to you
(Caught in the undertow just caught in the undertow)
And every second I waste is more than I can take…”

“Chẳng lẽ họ không nhận ra họ đang làm ta nghẹt thở,
Bởi những lo lắng rằng họ không kiểm soát được ta.
Bởi tất cả những thứ mà họ kì vọng ở ta.
Đã thực sự thất bại trước mắt họ.
(Bởi chẳng bao giờ ta được như họ muốn đâu (những con sóng mãi ở trùng khơi mà thôi)
Tất cả những gì tôi làm trong mắt họ chỉ là thứ vớ vẩn.
(Bởi chẳng bao giờ tôi được như họ muốn đâu (những con sóng mãi ở trùng khơi mà thôi)”
Và ta sẽ chỉ giết chết tuổi trẻ của mình mà thôi…”

“I’ve become so numb I can’t feel you there
Become so tired so much more aware
I’m becoming this all I want to do
Is be more like me and be less like you
And I know
I may end up failing too
But I know
You were just like me with someone disappointed in you…”

 

“Numb” là bài thứ 13 và là bài cuối cùng từ album năm 2003 Meteora của ban nhạc rock Linkin Park, và cũng là đĩa đơn thứ 3 của album.

“Numb” nói về những người đã đánh mất bản thân và quên họ là ai, vì một sự thật là nhiều người khác đang đặt sức ép lên họ phải trở thành một người mà họ muốn. Bài hát có lẽ được kể lại bởi một thiếu niên, vì video nhạc có nhiều cảnh về một cô gái trẻ cùng gia đình cô ta.

“Numb” đã giải thích việc những người trẻ tuổi (hầu hết là thanh thiếu niên) cảm thấy áp lực trong việc phải sống với quá nhiều sự mong đợi, đặc biệt là từ người thân (điển hình là cha mẹ). Lời “All I want to do/Is be more like me and be less like you” (Tất cả những gì con muốn/Là giống con hơn là giống ba mẹ) cho thấy sự yêu cầu được tự do mà hầu hết những vị thành niên muốn. Thông điệp của đoạn mở đầu đã cho thấy sự khó khăn mà nhân vật đã trải qua. Mặc dù những mẫu người thiếu niên bị đau khổ và buồn chán về chính cuộc sống của họ vẫn còn tồn tại , cá nhân họ vẫn không mất đi ý nghĩa của mình.

Bài hát này cũng như “My December”, “Pushing Me Away” và “Crawling,” có đoạn đọc rap của Mike Shinoda trong thời gian rất ngắn: nói đúng ra, Mike chỉ có hai lời riêng được lặp lại trong bài, dù vậy anh ta có hát đệm khi bài hát được diễn trực tiếp.

“Numb” về sau được dùng trong một đĩa đơn phối hợp với bài “Encore” của Jay-Z từ album năm 2003 của anh: The Black Album. Kết quả cuối cùng cho ra “Numb/Encore” nằm trong album hợp tác năm 2004 của họ: Collision Course, và sau đó được phát hành làm đĩa đơn trong cùng năm.

Linkin Park biểu diễn bài “Numb” tại buổi diễn Live Earth ở Tokyo vào tháng 7 năm 2007.

Bài hát này được phát hành làm 2 đĩa đơn khác nhau: “Numb Pt. 1” và “Numb Pt. 2”. Chúng khác nhau về màu sắc – “Numb Pt. 1” màu trắng, trong khi “Numb Pt. 2” màu xanh dương – và danh sách bài hát.

Về sau vào giữa năm 2004, Brad Delson giới thiệu một đoạn ghita rền mở đầu mới.

“Numb” là đĩa đơn thành công nhất từ album Meteora, vượt mức 11 trên The Billboard Hot 100 và đứng thứ nhất trên cả bảng xếp hạng Rock Thịnh hành và Rock Hiện đại. Trong những đĩa đơn thuộc dạng hit của ban, “Numb” chỉ bị vượt qua bởi “In the End” và “What I’ve Done” về sự nổi tiếng và thành công.

Một bản phối lại đã trộn Numb với bài “Fade to Black” của Metallica.

Bài hát cũng được hát lại bởi ca sĩ người Anh Jamelia và ban nhạc Mỹ Evanescence.

 

[Phải nghe] The Day That Never Comes – Metallica

“The Day That Never Comes” là track 4 của album Death Magnetic vừa được tung ra thị trường hôm 12/9 vừa qua. Và ngay lập tức nó chiếm số lượng nghe và download nhiều nhất của album. Các fan trung thành của Metalliaca nói rằng nó làm họ nhớ lại “One” một trong những bài nổi tiếng nhất của nhóm, mà video của “One” đã đạt giải Grammy năm 1990.

Dù chỉ mới được phát hành gần đây nhưng “The Day That Never Comes” đã được phát trên sóng radio và lưu truyền qua internet từ khá sóm ( ngày 21/8/2008 ). Video clip của bài đã được quay tại 1 sa mạc ở Los Angeles, California vào ngày 31/7/2008 và được hoàn thành vào ngày 1/9/2008. Nội dung của video clip nói về câu chuyện của 2 người lính tham chiến trên sa mạc và gặp phải phuc kích của kẻ thù.

Phải nói đã lâu lắm rồi tôi mới được nghe lại những giai điệu thrash tuyệt vời của Metallica như vậy. Khúc intro mở đầu với tiếng clean guitar của Kirk và sau đó bùng nổ cùng với tiếng trống của Lars làm tôi có cảm giác mình đã tìm lại được những cảm xúc tưởng chừng đã đánh mất từ thuở đầu nghe “Fade to black”. Bridge guitar được thay đổi dần một cách hài hoà để rồi những đoạn lead guitar cực nhanh được phô diễn bởi Kurt quyện với tiếng trống như bão tố của Lars và giọng hát của James, đó mới là những điều tôi chờ đợi của Metallica.

Có thể nói Metallica đã trở lại với chính mình, của Metallica thập kỉ 80 và Metallica của tôi. Sau Load và Reload làm cho nhiều người mới nghe metal tưởng họ là một band alternative và 1 St. Anger chẳng ai hiểu nổi thể loại Metallica đang chơi là cái gì nữa.Thì “Death Magnetic” thực sự đáng nghe nhất là “The Day That Never Comes” bài tôi thích nhất ở album còn hơn cả “The Unforgiven III”.
Tất nhiên đây không phải là Metallica của thời kì hoàng kim dù sao họ cũng đã già, thời gian đã in dấu lên những mái tóc những đôi tay và rõ ràng nhất là giọng hát của James. Nhưng nói gì thì nói đây đã là một món quà không thể tuyệt vời hơn đối với những Fan của Metallica, với tất cả metal fan trên thế giới và cả đối với tôi.

[Phải nghe] Boulevard of broken dreams – Green Day

Mơ… một chữ gọn nhẹ nhưng đầy ắp cảm xúc.

Có lẽ chưa có một giấc mơ nào được trọn vẹn bao giờ dù người ta mỉm cười sau khi thức dậy.

Có khi nó tự dưng đến rồi lại quay ngoắt bỏ ra đi!

Có khi nó hạn hẹp tối đen như một chiếc ngõ cụt nhưng cũng vô số lần thênh thang như một đại lộ không tên.
Thênh thang như khi một giấc mơ vỡ tan…

Ai đã từng đi trên những đường phố sầm uất, đèn đường, hàng quán chói chang rực rỡ màu sắc mà vẫn thấy lòng lạnh tanh?

Ai đã có bao giờ chợt thấy một ngõ hẹp thật gầy gò tối tăm, chần chừ bước vào để tự chan hòa mình vào nơi đó?

Những lúc đó đúng là nghe được trái tim mình hiện hữu, vì nó đập nhịp cùng với bước chân và biết rõ đấy chính là sự sống duy nhất.

Có khi mình ước ao có người bên cạnh, nhưng ngỏanh lại chỉ là một chiếc bóng …

Bạn đừng nói đấy chỉ là những lời sáo rỗng cho dù tuổi bạn đã quá kỳ mộng mơ, giờ chỉ còn là những khó khăn hiện thực. Cũng đừng nói nay bạn đã có đôi nên quên mất hết những cảm giác cô đơn cũ. Và chớ hề cho rằng những hợp âm thật đơn giản như chỉ có 3 nốt của bản nhạc này không nghe lọt tai. Đôi khi hãy cứ thành thật với mình, vì hạnh phúc nho nhỏ cho dù là trong giấc mơ đã vỡ chỉ cần như thế là đủ.

I walk a lonely road
The only one that I have ever known
Don’t know where it goes
But it’s home to me and I walk alone

Gã nhắm mắt và bước đi.Một con đường trải dài cát và bụi, mù mịt và không có đích đến.Những bước chân mệt mỏi nhưng ko dừng lại…

“I walk this empty street
On the Boulevard of Broken Dreams
Where the city sleeps
and I’m the only one and I walk alone “

Một con phố trống trơn. Hai hàng cây thăm thẳm xoáy vào trong những ước mơ tan vỡ…Khi ánh sáng đã tàn,thành phố lặng im, đổ dài bóng gã một mình bước.Cô đơn…

“I walk alone
I walk alone

I walk alone
I walk a…”

Bước một mình, nỗi cô độc là không gọi tên ra là những bước chân muốn trượt ngã, là đôi mắt tối và hoang mang, là những nỗi đau không thể biết…

“My shadow’s the only one that walks beside me
My shallow heart’s the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
’Til then I walk alone “

Đêm. Lẻ loi với chiếc bóng là bạn. Vẫn là những ảo giác ấy từ rất lâu rồi. Nhịp đập của trái tim như trùng khớp với từng hơi thở của không gian. Đôi khi, chỉ là một ước muốn giản đơn là sẽ có một người tìm ra gã, tìm ra cái ảo giác vẫn mơ hồ bay trong đêm đầy gió. Nhưng trong một khoảng lặng bất ngờ ấy, vẫn chỉ là một sự đơn độc lạnh buốt đến trong từng hơi thở.

“I’m walking down the line
That divides me somewhere in my mind
On the border line
Of the edge and where I walk alone “

Lên rồi lại xuống như một con dốc bất tận. Những lằn ranh cũng là nơi chia cắt từng mảnh tâm hồn. Những kí ức vẫn bám chặt lấy từng con đường, từng bước chân. Gã lại thử một cảm giác bay, bước chơi vơi trên mép vỉa hè như một lằn ranh giữa mơ và thực.

Một lằn ranh chia cắt từng nỗi cô đơn…

“Read between the lines
What’s fucked up and everything’s alright
Check my vital signs
To know I’m still alive and I walk alone “

Cái cảm giác khi đứng giữa những ranh giới mong manh ấy, dường như là không còn một thứ gì rõ rệt, giống như là một mơ tưởng không thực. Giống như là thời điểm hỗn loạn và bình tĩnh trước cái chết. Gã tưởng như đang tan ra, để rồi lại rơi xuống vỡ tan và nhận ra mình vẫn đang còn sống, vẫn đang còn bước, vẫn đang còn mơ…

I walk alone
I walk alone

I walk alone
I walk a…

My shadow’s the only one that walks beside me
My shallow heart’s the only thing that’s beating
Sometimes I wish someone out there will find me
’Til then I walk alone

Chỉ là ảo ảnh của một con đường đêm dài như bất tận. Chỉ là cơn mê khi những bước chân mỏi mệt lê dần chơi vơi như muốn ngã…

Chỉ là sự tan vỡ của một giấc mơ…

 

[Phải nghe] Memories – Within Temptation

Có khi nào bạn tự hỏi vì sao sống lại cần có ký ức?

Vì người sống không có ký ức thì sẽ không có hiện tại, và cũng sẽ không thể có tương lai.

Vì sang ngày mai, ngày hôm nay sẽ trở thành ngày hôm qua…

Em hỏi anh vì sao anh không ghen khi em khóc cho mối tình đầu của em, khi mối tình đầu đó không phải là anh. Vì em có ký ức của riêng em, và anh tôn trọng ký ức đó.


Đừng bao giờ bỏ rơi quá khứ nhé,
hãy giữ cho anh những kỷ niệm về những ngày tháng sáu…

(Ảnh: Deviantart)

20 tuổi, chưa đựoc ai yêu và cũng chưa nói lời yêu với ai bao giờ có phải là quá chai sạn không? Không đâu, vì cái gì đến tụ nó sẽ phải đến, vì có những thứ ta có cố đi tìm, cố gắn cho nó một cái tên là Love thì ta vẫn chẳng thể thấy được. Mình biết nhau đã lâu, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ anh sẽ yêu em.

Thế rồi tháng 6 trời mưa, em chia tay mối tình đầu. Người em chia sẻ trong những lúc trời mưa ấy là anh. Em đã khóc rất nhiều, có giọt nứoc mắt anh nhìn thấy, có giọt nước mắt anh không nhìn thấy, nhưng anh biết em đã khóc. Anh không buồn vì em khóc cho mối tình đầu, anh vui vì em biết tôn trọng quá khứ và những ký ức của em.Vứt bỏ quá khứ thì sẽ không tôn trọng hiện tại, và hiện tại của em là anh.

Em hỏi anh vì sao anh không bao giờ hỏi em “vì sao… “. Đơn giản lắm, vì có những điều không cần phải hỏi, có những điều mà đôi mắt em đã trả lời cho anh, và có những ký ức mà anh biết em cần phải giữ cho riêng em. Anh đâu cần phải hỏi khi mà anh đã có câu trả lời.

Mỗi lần nghe Memories, anh biết em lại buồn, nhất là những ngày trời mưa. Anh biết trong em có những giọt nước mắt đang rơi.

Bài hát anh thích nhất là November rains.Vậy mà Memories lại là bài hát đưa anh lại gần em, vì cả hai đứa đều tôn trọng những ký ức. Anh không sống vì ký ức, nhưng không có ký ức, không có quá khứ thì sẽ không có hiện tại và tưong lai. Vì anh biết sẽ chẳng có thứ gì gọi là bất diệt, vì sẽ có lúc mình phải chia tay bởi lý do này hay lý do khác. Nhưng một người tôn trọng quá khứ như em sẽ không bao giờ quên anh.Nên em cứ khóc cho mối tình đầu của em đi, anh không sao đâu. Chỉ xin em đừng sống vì nó, hãy để cho quá khứ yên nghỉ và bắt đầu hiện tại đi.

Em hỏi anh vì sao anh không ghen khi em khóc cho mối tình đầu của em, khi mối tinh đầu đó không phải là anh? Vì em có ký ức của riêng em, và anh tôn trọng ký ức đó. Khi chúng mình có lỡ xa lìa, thì em sẽ giữ mãi ký ức về anh, và trong con tim em anh biết luôn có một khoảng trời có mưa rơi dành cho anh.

Đừng bao giờ bỏ rơi quá khứ nhé, hãy giữ cho anh những kỷ niệm về một tháng 6 trời mưa.

 

[Phải nghe] The Phantom of the Opera – Nightwish

Đây là một trong những bài hát rất nổi tiếng của Nightwish. Ngay từ câu đầu tiên của bài hát cất lên đã làm mê mệt trái tim của hàng triệu tín đồ rock trên thế giới.

Nightwish là ban nhạc rock nổi tiếng của Phần Lan, được thành lập năm1996. Thể loại nhạc của họ là Syphonic Metal  với ca sĩ chính là nữ, và họ là một trong những ban nhạc đầu tiên sáng lập ra loại nhạc này.

Nightwish được thành lập bởi Tuomas Holopainen và các bạn học của anh. Một trong những bài hát nổi tiếng của Nightwish là “The Phantom of the Opera” do Tarja Turunen (vai Christine Daae) và Marco Hietala (vai The Phantom) song ca, được hát lại từ bài hát cùng tên của Andrew Lloyd Webber trong vở nhạc kịch cùng tên.

Trong The Phantom of the Opera, Webber không đi sâu vào khai thác bi kịch đời tư của Erik – Bóng ma mà tập trung vào một con ma khác, tồn tại sâu thẳm bên trong Erik – bóng ma ám ảnh của quá khứ, với nỗi cô đơn tuyệt đối, những đau đớn giằng xé và niềm khao khát một tình yêu, thậm chí chỉ cần là tình thương.

Một lần nhìn thấy Christine xinh đẹp (khi ấy chỉ là một cô gái hát đệm trong ca đoàn nhà hát lớn), Erik đã cảm thấy yêu nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Bản thân Erik là một tài năng lớn về âm nhạc, cũng như sở hữu một giọng hát mê hoặc.

Bằng việc giúp Christine học cách phát huy giọng hát trong vắt vốn có của nàng, Erik hi vọng lòng biết ơn và tình yêu âm nhạc sẽ mang Christine đến gần mình hơn.

Nhưng Christine chỉ xem Erik như một “Thiên thần âm nhạc” đơn thuần, còn tình yêu của nàng lại hướng về người bạn thuở thiếu thời Raoul – chàng tử tước đẹp trai trẻ trung cũng dành cho nàng một tình yêu say đắm. Câu chuyện tình đầy đau khổ của họ đã bắt đầu như thế.

Là một concept hoàn hảo đến mức gần như không tì vết, âm nhạc trong vở Bóng ma nhà hát lớn khi hoành tráng đến mức gây cảm giác choáng ngợp, khi lại êm ái dịu dàng đến mức làm người nghe muốn tan chảy.

Ngập tràn cảm xúc nhưng lại được tính toán hợp lý trong từng phân đoạn, khi ngọt ngào lúc giận dữ, khi chậm rãi lúc dồn dập, lúc sâu lắng suy tư, khi náo nức rộn rã, lúc thê lương u ám khi lại vui tươi trong trẻo, Bóng ma nhà hát lớn phô diễn những thanh âm biến ảo huyền hoặc đến mức khó tin, cuốn người nghe theo mạch cảm xúc miên man không dứt như những đợt sóng tiếp nối nhau, đồng thời là minh chứng cho một trình độ biên soạn vào hàng bậc thầy.

Symphonic Metal là một thể loại nhạc rock mới được hình thành vào cuối thập niên 90 của thế kỷ 20, kết hợp giữa nhạc rock nặng và âm hưởng của nhạc giao hưởng cổ điển, thường yêu cầu có dàn nhạc lớn chơi kèm chứ không như rock thường chỉ có guitar là chủ yếu. Thể loại nhạc này xuất phát từ Bắc Âu , nhưng không được ưa chuộng ở Mỹ, nơi mà nhạc “Pop” và “Hip Hop” thịnh hành.

Điểm khác biệt của Symphonic Metal với các loại rock và metal khác là sự sử dụng nhạc cụ keyboard (như piano, organ) và string (violoncello, violin), kết hợp với guitar để tạo nên nhạc như một bản giao hưởng, nhưng có tốc độ cao và hiện đại hơn. Họ cũng thường sử dụng giọng ca nữ du dương có tính chất như opera hơn là “la hét om sòm” như nhạc rock thường. Ca từ của Symphonic Metal thường lấy từ các truyện thần thoại và mang tính hoang đường, có phần giống gothic rock.

The Phantom of the Opera
Composer: Andrew Lloyd Webber
Artist: Nightwish

[tabs type=”horizontal”]
[tabs_head]
[tab_title]Lyric [/tab_title]
[tab_title] Lời Bài Hát[/tab_title]
[/tabs_head]
[tab]
The Phantom Of The Opera
CHRISTINE:
In sleep he sang to me
In dreams he came
That voice which calls to me
And speaks my name
And do I dream again
For now I find
The Phantom of the opera is there
Inside my mind<
PHANTOM:
Sing once again with me
Our strange duet
My power over you
Grows stronger yet
And though you turn from me
To glance behind
The Phantom of the opera is there
Inside your mind

CHRISTINE:
Those who have seen your face
Draw back in fear
I am the mask you wear

PHANTOM:
It’s me they hear

TOGETHER:
My/your spirit and your/my voice
In one combined
The phantom of the opera is there
Inside your/my mind

He’s there the Phantom of the opera
Beware the Phantom of the opera

PHANTOM:
In all your phantasies
You always knew
That man and mystery

CHRISTINE:
Were both in you

TOGETHER:
And in this labyrinth
Where night is blind
The phantom of the opera is there
Inside your/my mind

PHANTOM:
Sing my angel of music [/tab]
[tab]
Bóng ma trong nhà hát
Trong giấc ngủ hắn hát với tôi
Hắn đến trong những giấc mơ
Giọng nói đó gọi tôi và nói tên tôi
Và liệu tôi có còn mơ nữa không
Khi bây giờ tôi biết rằng
Bóng ma nhà hát ở đó
Trong tâm trí tôi

Hãy cùng ta cất cao giọng một lần nữa
Bản song ca kì lạ của chúng ta
Sức mạnh của ta với người mạnh hơn bao giờ hết
Và cho dù người hướng về ta để trượt về sau
Thì bóng ma nhà hát vẫn ở đó trong tâm trí ngươi

Những người đã nhìn thấy bộ mặt ngươi
đều phải chạy trốn trong khiếp sợ
Tôi đã là tấm mặt nạ người đeo

Đó là ta mọi người nghe thấy

Tâm hồn của ta và giọng nói của ngươi
(Tâm hồn của ngươi và giọng nói của ta)
Hoà lẫn vào làm một
Bóng ma nhà hát ở đó
Trong tâm trí ngươi(Trong tâm trí tôi)

Bóng ma nhà hát hắn ở đó
Bóng ma nhà hát hãy cẩn thận đấy

Trong tất cả những suy nghĩ kỳ quái của ngươi
Ngươi luôn biết rằng con người và những điều kỳ bí

Đều ở trong ngươi

Trong mê trận này nơi mà bóng đêm tăm tối
Bóng ma nhà hát ở đó
Trong tâm trí ngươi(Trong tâm trí tôi)

Hãy hát lên thiên thần thi ca của ta…
[/tab]
[/tabs]

 

[Phải nghe] Con đường màu xanh

Mong những nỗi buồn không còn vương trong lòng em tôi. Mong những giọt nước mắt không còn làm ướt bờ mi cong cong. Cầu chúc em luôn hạnh phúc trong tình yêu của ai kia trên con đường màu xanh đôi ta từng qua…

Năm nào, họ đã từng rất yêu nhau. Họ đã từng là đôi uyên ương trong mơ của bạn bè. Và họ cùng chung sở thích đi trên con đường màu xanh đó!

Ước ao tạo dựng một tổ ấm hoàn hảo cho hai người, chàng trai đã lao vào làm việc. Anh không từ chối bất cứ công trình nào. Anh ngập trong những đợt công tác triền miên. Khi ở nhà, anh lại bận rộn với những dự án, những thiết kế…

Những lúc đi cạnh người yêu, anh luôn ở trong tình trạng mệt mỏi. Và dường như anh đã quên mất những cử chỉ lãng mạn, những ngày kỉ niệm tình yêu…

Anh quên mất những lời tình cảm dành riêng cho tình yêu của mình: “Anh yêu em”!

Chính vì thế, cô gái đã đánh mất niềm tin vào tình yêu của mình.


Từng giọt mưa bay trong chờ mong
Khẽ xóa môi son phai nhạt
Nhìn giọt mưa bay trong chiều thu
Cho ai lòng càng nát tan

Cô ngã vào vòng tay một người khác – người biết quan tâm, người luôn nhớ những ngày kỉ niệm, người luôn nói “Anh yêu em” mỗi buổi bình mình và “Anh nhớ em” thay lời chúc ngủ ngon…

Một ngày kia, cô hẹn gặp anh! Im lặng, những giọt nước mắt cứ lăn dài trên má cô. Nghẹn ngào, nhưng cuối cùng cô vẫn nói: thôi, mình chia tay!

Choáng váng… Bất ngờ… Và đau khổ tột cùng… Nhưng chàng trai vẫn gật đầu đồng ý. Anh nghĩ mình không thể làm người yêu hạnh phúc thì thôi, chia tay sẽ tốt hơn cho cả hai người!


Em thênh thang trên con đường tình
Giọt nước mắt hãy lau thật khô
Tình yêu đã tan theo mây trời
Tôi mong em từ nay
Nhìn lại con đường em đi trên
Đầy màu xanh…

Con đường màu xanh bây giờ không còn là của họ nữa! Cô đã tìm thấy một người đàn ông khác song hành trên con đường đó.

Đứng lặng ở góc đường, nhìn cô hạnh phúc bên cạnh ai kia, anh thì thầm: “Giọt nước mắt hãy lau thật khô/ Vì không muốn thấy em u sầu/ Tôi mong em từ nay/ Hãy xóa hết tâm tư buồn vương“…

Sáng tác: Trịnh Nam Sơn
Hòa âm: Hoài Sa
Trình bày: Lê Hiếu

Này người yêu xin quay mặt đi
Đã hết thương yêu nhau rồi
Này người yêu anh đi về đi
Nhưng xin anh đừng hờn trách tôi
Vì giờ đây trái tim đã giá lạnh

Từng giọt mưa bay trong chờ mong
Khẽ xóa môi son phai nhạt
Nhìn giọt mưa bay trong chiều thu
Cho ai lòng càng nát tan
Vì giờ đây tôi và em chia tay

Người yêu ơi vẫy tay biệt ly
Em cô đơn trên con đường dài
Giọt nước mắt hãy lau thật khô
Vì không muốn thấy em u sầu
Tôi mong em từ nay
Hãy xóa hết tâm tư buồn vương

Người yêu ơi vẫy tay biệt ly
Em thênh thang trên con đường tình
Giọt nước mắt hãy lau thật khô
Tình yêu đã tan theo mây trời
Tôi mong em từ nay
Nhìn lại con đường em đi trên
Đầy màu xanh

[Phải nghe] The Homecoming – Lake Of Tears

Với tiết điệu chậm rãi, nhịp nhàng. Đó là cảm giác của một người suốt đêm thả hồn mình theo những chòm sao lấp lánh trên bầu trời, và tưởng tượng ra những hình ảnh kỳ bí huyền diệu: cuộc hành trình hồi hương của những người thuỷ thủ trong không gian…

“It’s the way of the cosmic sailor, in boat in the night
But the wolves are not scaring him, he’s alright

On the waves of this silver ocean, for a while there he smiles
As he sails with the other ones, the wind dies
So a cry, a cry is calling, all the wolves among the night
As I sail with the other ones, I find them alright…”

Nhưng rồi ánh nắng ban mai ló rạng, mặt trời giống như một kẻ bạo chúa, phũ phàng và vô cảm, tước đoạt đi tất cả, chia cắt bầu trời đêm thành hàng trăm hàng ngàn mảnh. Tất cả những hình ảnh kỳ diệu xuất hiện trong đêm: những người thuỷ thủ, những con thuyền, những con chó sói đều biến mất trong thoáng chốc. Con người kia cảm thấy hụt hẫng như một phần nào đó trong mình đã chết đi .

“Then with the morning comes
The sun that finds them all, so divides the night and they die
And with the morning sun
A lonely teardrop falls down from my eye and I die…”

Anh ta lại kiên nhẫn chờ đợi đến lúc đêm xuống để có thể tiếp tục dõi theo cuộc hành trình kỳ ảo của những người bạn đồng hành, một cuộc hành trình vô tận trên bầu trời sao. Tiếng guitar acoustic vẽ nên một khung cảnh đẹp, lãng mạn và bay bổng trước khi tiếng lead mãnh liệt cất lên trong một niềm hy vọng, khát khao cháy bỏng… “The Homecoming” cũng có một cái kết rất đột ngột . Daniel hát câu cuối “and I die” một cách thanh thản và nhẹ nhàng đến không ngờ, khiến người nghe có cảm giác như thấy một ngọn đèn vụt tắt sau ô cửa sổ . Và bóng tối che phủ tất cả, triều đại của màn đêm thống trị bắt đầu với “Come Night I Reign”, ca khúc thứ 7…

Một ca khúc mạnh mẽ mang đến cho người nghe cảm giác bất an trước điều gì đó chẳng lành sắp xảy đến. Một cảm giác ám ảnh nhưng mơ hồ …

“Come night I’m there again
Come night, come night I reign
Beware, for the night will find you
Beware, for I am there behind you, I slay”

Tiếng guitar méo mó đe doạ lẩn khuất trong nền keyboard mềm mại rồi nổ bùng ở đoạn điệp khúc tạo nên ấn tượng sâu sắc nơi người nghe, giọng ca của Daniel cứ bình thản nhẹ nhàng lướt qua như tâm trạng chờ đợi thư thái của người ta trước điều gì đó sắp đến mà họ đã biết trước và đã chấp nhận nó…