[Phải nghe] Nothing gonna change my love for you

Tình yêu chỉ có một nhưng những cái tương tự tình yêu thì có hàng nghìn. Đã nhiều lần em tự hỏi mình đã tìm thấy chưa một tình yêu đích thực. Lắm lúc, cứ ngân nga những câu thơ của Bùi Minh Quốc:

Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta đã vô tình đi lướt qua nhau
Phút lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu

Em đã vô tình để anh bước qua cuộc đời rồi biến mất. Đã một lần em không níu giữ anh. Nhưng cuộc đời công bằng khi biết em yêu và đã để em lại được tìm thấy anh trên đường đời tấp nập.
Hà Nội hay Sài Gòn. Em cũng không biết nữa. Em không biết mình có nhau từ đâu, từ lúc nào, chỉ biết rằng gặp lại anh, yêu anh … Tất cả như một định mệnh an bài. Giờ đây, em chỉ biết sống trong tình yêu vô bờ của anh, trong sự bao dung, yêu thương, trìu mến của một trái tim yêu hết mình. Và đến bây giờ em cũng hiểu thế nào là tình yêu và hiểu rằng em không thể xa anh.

If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever oh so clearly

Những giai điệu nhẹ nhàng từ chiếc điện thoại cứ thế báo cho em biết rằng anh đang nhớ đến e và muốn nghe em nói. Và những giai điệu dịu dàng cũng nhắc cho em biết rằng em đang yêu và được yêu. Em không thể sống thiếu anh vì anh là một phần cuộc sống của em. Tất cả sẽ trở nên vô nghĩa nếu một ngày nào đó anh bỏ em ra đi. Không chỉ mối tình đầu mới là đẹp, không chỉ những mối tình dang dở mới đáng để luyến lưu. Em đã từng yêu và nhờ nó e nhận ra rằng em yêu anh nhiều hơn hết thảy.

I might have been in love before
But it never feel this strong

Anh từng nói với em rằng cứ ném mình vào tình cảm thực sự, chúng ta sẽ nhận thấy rằng tình yêu là rất thật và cuộc đời đáng yêu biết bao. Còn em, với những suy nghĩ ngây ngô, không có tình yêu nào là vĩnh cửu, chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu, em đã sống, yêu anh vì những khoảng khắc yêu trọn vẹn em có trong đời. Và em đã sống, nhìn cuộc sống và tình yêu bằng đôi mắt của anh.

Những giai điệu trở nên dồn dập nhưng vẫn dịu dàng và ngân vang:

Hold me now
Touch me now
I don”t want to live without you

Nothing”s gonna change my love for you
You ought know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I”ll never ask for more than your love

Nothing gonna change my love for you
You ought know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing”s gonna change my love for you

Hãy giữ lấy em vì em không muốn mất anh. Những ca từ rộn ràng của điệp khúc cứ ngân vang như những lời thủ thỉ chân thành.

Hold me now
Touch me now
I don”t want to live without you

Chỉ với anh, em mới cảm nhận được rằng mình đã sống và yêu. Chỉ với anh em mới nghĩ nhiều hơn đến một gia đình có bàn tay che chở của anh, để em có thể ngân nga mãi bên anh.

Nothing”s gonna change my love for you
You ought know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I”ll never ask for more than your love

Nothing gonna change my love for you
You ought know by now how much I love you
The world may change my whole life through
But nothing”s gonna change my love for you

Tình yêu là mật ngọt. Tình yêu là suối nguồn của những hạnh phúc và yêu đương. Em yêu anh nhiều đến thế và mong muốn cùng anh đi đến tận con đường. Em không đòi hỏi điều gì nhiều hơn tình yêu em có. Em muốn anh hiểu rằng cuộc sống có thể đổi thay nhưng tình yêu em dành cho anh là bất biến. Em muốn nó trở nên mầu nhiệm hơn, bời vì tình yêu cũng rất cao cả.

If the road ahead is not so easy,
Our love will lead the way for us
Like the guiding star
I”ll be there for you if you should need me
You don”t have to change a thing
I love you just the way you are
So come with me and share the view
I”ll help you see forever too

Tình yêu chân thật sẽ tìm đến những điều chân thật. Em yêu anh và tình yêu của chúng ta sẽ như những ngôi sao sáng dẫn đường. Em sẽ cùng anh chia sẽ tất cả, anh nhé.
Như một món quà tặng anh nhân ngày lễ tình yêu. Chúc anh một Valentine thật hạnh phúc bên em anh nhé. Và hãy luôn nhớ rằng bên anh có em và nothing goona change my love for you.

 

Biển nhớ

Chào các bạn tôi nên viết gì về cảm nhận của mình khi nghe nhạc Trịnh đây nhỉ? Thật sự là tôi vốn rất ít nghe nhạc, mà khi nghe toàn nghe nhạc buồn, nhạc cổ thôi. Mẹ tôi hay nghe những nhạc như thế và tôi đc nghe ké đấy mà ^^!. Từ khi tôi thất bại… nói ra là thất bại rất nhiều thứ, tôi buồn và lúc đó quanh tôi không còn ai cùng chia sẻ, lúc đó tôi tìm đến biển, tôi muốn đi dọc hết bãi biển trong không gian tĩnh lặng tôi cần sự yên tĩnh lắm lắm.

Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rủ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuya
Ngày mai em đi, đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Tự dưng trong tôi lại nhớ đến những câu hát ấy, tôi hát mãi 4 câu ấy, lòng tôi ko biết cảm nhận làm sao với cảm xúc hiện có và đã thốt lên 4 câu hát ấy. Về đến nhà tôi hát cho mẹ nghe và hỏi là nhạc của ai, lúc đó tôi mới được biết là nhạc Trịnh. Tôi nhớ đã từng nghe bài hát này từ đĩa hát nhà tôi, tôi ngồi ôm chồng đĩa ra lục lọi, tôi đã tìm được đĩa nhạc Trịnh có bài hát ấy đó là bài “Biển nhớ”. Mỗi khi có thời gian ngồi tĩnh lặng thì tôi chỉ thích nghe bài “Biển Nhớ” thôi.

Khi lên blog tìm được blog tòan viết về nhạc Trịnh tôi cảm thấy hào hứng và cũng muốn biết về cuộc đời và các tác phẩm của ông lắm, thực sự là cảm nhận của các bạn trong blog về bài hát Trịnh rất hay khiến tôi muốn có 1 entry về bài hát mình thích, nhưng thật sự ít người có cảm nhận về bài hát này. Có người nói tôi có thể cảm nhận và viết nên nó. Tôi thật sự mừng và cũng rất lo…lo là ko biết nên cảm nhận làm sao về bài hát này cho hoàn hảo và ý nghĩa.

Ngày mai em đi, biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn, bàn tay chắn gió mưa sang
Ngày mai em đi, thành phố mắt đêm đêm mờ
Hồn lẽ nghiêng vai gọi buồn, nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về, bàn tay buông lối ngõ
Đàn lên cung phím chờ sầu lên dây hoang vu
Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi về
Chiều sương ướt đẫm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê

Có rất nhiều bài hát về biển sao tôi lại thích đến bài hát này không biết hình như trong nhạc Trịnh có một cảm xúc nào đó, trong ông như đang cần nghe tiếng nói cười ,sự nhàn nhã, thú vị ấm áp bằng những bài hát của mình.Có thể bất cứ nơi đâu cũng sáng tác được “lãng mạn là cách tuyệt vời nhất để thể hiện tình yêu” và có thể viết nên những tuyệt tác. Tôi chợt nhớ đến nhiều kỷ niệm cùng ai đó đi suốt bãi biển, cùng nhau nghe tiếng sóng du dương,rì rào của gió.Rồi ai đó ra đi đi xa chỉ còn tôi với biển nhưng tôi biết rằng anh còn nhớ đến tôi và biển.Một lúc nào đó anh sẽ trở về với thành phố biển này.Khi không còn anh chỉ còn tôi với biển biết bao điều đổi mới quanh đây.Sao anh ko về với tôi và biển nhỉ? Chắc anh đã quên đi những kỷ niệm chúng ta cùng với biển rồi thì phải. Giờ đây chỉ còn tôi với biển, chắc rằng biển vẫn nhớ đến những kỷ niệm của chúng ta đó anh, nghe tiếng sóng biển mà ngỡ anh vẫn ở đâu đây bên tôi!

Ngày mai em đi, cồn đá rêu phong rũ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hồn, nghe ngoài trời giăng mây luôn
Ngày mai em đi, biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn, bàn tay nghe ngóng tin sang
Ngày mai em đi, thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương!

Thực sự là không biết viết thêm gì về cảm nhận của mình cả, thật sự cảm xúc của tôi rất buồn và nhớ bao kỷ niệm khi nghe bài hát này.Tôi viết văn rất dở nhưng 1 phần nào đó khi nghe nhạc Trịnh tôi muốn được cảm nhận nó và trong tôi chỉ hát mãi câu ” Ngày mai em đi……”

Hạ trắng

Trưa nắng Sài Gòn! Vẫn cái nóng hừng hực, cái nóng như muốn làm tan đi những thứ dưới tầm nắng của nó. Hầm hập như người bị sốt. Nghe tiếng ai đó cười… Phảng phất đâu đây, ngây ngây cái buồn rất lạ, kì dị.

Có lẽ trái tim trống toang đang thèm một chút cảm xúc để gợi nhớ quá khứ. Không, không phải là Rock với tiếng guitar như quất thẳng vào vết thương trong tim. Không, không thể nào là Rock được, thế thì là cái gì nhỉ?

Nó lôi cái đĩa Rock đang gào ầm ĩ trong máy ra vứt xoạch lên bàn một cách không thương tiếc. Mất thêm một ít thời gian để cái sự dùng dằng giận dỗi trong mình nguôi đi, nó bật list nhạc mp3, click vào bài Hạ Trắng. Nhạc vang lên buồn buồn, giọng Khánh Ly vang lên buồn buồn, cả lời hát cũng buồn buồn như một tiếng thờ dài thật nhẹ đang lẩn khuất trong không khí. Mọi thứ bỗng dịu và lặng đến không ngờ…

Gọi nắng
Trên vai em gầy
Đường xa áo bay
Nắng qua mắt buồn
Lòng hoa bướm say
Lối em đi về
Trời không có mây
Đường đi suốt mùa
Nắng lên thắp đầy

Thật lạ!

Nó đã nghe Hạ Trắng đến lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ? Thế mà mỗi lần nghe lại, với một tâm trạng khác, nó lại cảm nhận được thêm một điều mới mẻ. Cái cộng hưởng của tâm trạng làm trái tim thấp thỏm trầm hẳn xuống, giọng của Khánh Ly da diết quá. Như đang thổn thức, như đang tiếc nuối hộ nó. Đúng không? Chỉ có Khánh Ly, vâng, chỉ Khánh Ly mới thả được cái hồn vào trong nhạc của Trịnh. Và vỡ bung ra vào tâm cảm của người nghe. Rũ buồn!… Nó nhắm mắt lại, nếu đây là phòng riêng của nó, nó sẽ ko ngần ngại tắt quách điện đi, chìm hẳn vào trong cái bóng tối mờ mờ, có lẽ mọi điều sẽ tuyệt vời hơn.

Gọi nắng
Cho cơn mê chiều
Nhiều hoa trắng bay
Cho tay em dài
Gầy thêm nắng mai
Bước chân em về
Nào anh có hay
Gọi tên cho nắng
Chết trên sông dài

Nó thấy ngợp thở. Nhẹ quá, da diết quá. Bỗng dưng, nó thèm được vùi nhẹ đầu vào trong một vòng tay ai đó tìm kiếm cái cảm giác được ấp ủ, được trân trọng ghê gớm! Nhớ quá! Nó những tưởng trái tim đau sẽ không còn cảm nhận được điều gì nữa chứ? Nhưng không. Trái tim nó đang thổn thức, nỗi đau như đang được xoa dịu. Chỉ một thoáng thôi, nỗi buồn biến thành hư vô trong tâm hồn được xoa dịu bởi sự đồng cảm… Nó thèm được nắm tay ai đó …

Thôi xin ơn đời
Trong cơn mê này
Gọi mùa thu tới
Tôi đưa em về
Chân em bước nhẹ
Trời buồn gió cao
Đời xin có nhau
Dài cho mãi sau
Nắng không gọi sầu
Áo xưa dù nhàu
Cũng xin bạc đầu
Gọi mãi tên nhau

Tông nhạc đẩy nhanh thêm một nhịp, giọng như đang đuổi nhau từ câu này qua câu khác. Cái vội vã hình như một cách mơ hồ rồi tự dưng kéo dài ra, thả thêm một nốt cao trong trái tim đang sục đầy sóng của nó. Cảm giác như có ai đó đang chạy như bay đến bên nó theo giọng hát thiết tha của Khánh Ly. Nhưng không ai cả, chỉ có nó thôi, một mình… Tan vỡ hết rồi, không thể nào quay trở lại được. Nhói buốt!… Khàn đục! Giọng nó quấn vào giọng của Khánh Ly, đồng cảm thật!

Gọi nắng
Cho tóc em cài
Loài hoa nắng rơi
Nắng đưa em về
Miền cao gió bay
Áo em bây giờ
Mờ xa nẻo mây
Gọi tên em mãi
Suốt cơn mê này…

Buồn quá!
Từng giọt buồn hình thành chậm rãi bào mòn trái tim thấp thỏm khắc khoải của nó. Cứ nhoi nhói, cứ buôn buốt, trời Sg không lạnh nhưng tâm hồn nó lạnh quá! Đau đến tận cùng… Xa ngái, ở nơi cách nó vài tiếng đồng hồ đấy, anh đang làm gì? Nó không biết và từ giờ không có quyền được biết. Chỉ biết rằng, nơi đó đang lạnh, không nắng gay như SG nó đang sống. Để tìm một chút nắng có lẽ cũng chỉ là mộng tưởng… Giọng Khánh Ly đã dứt trong tiếc nuối lâu lắm rồi thế nhưng nó vẫn còn nghe vang vang trong đầu… Dài theo nỗi nhớ, niềm đau, mãi mãi… Mắt nó ươn ướt, cay cay…

 

Chiều một mình qua phố

Buổi chiều vốn là cái thời điểm ngưng đọng của cả một ngày nên tại lúc con những nỗi buồn của con người trở nên miên man và nặng nề hơn. Nó không cần cái chiều sâu như như những đêm trằn trọc, cái buồn của chiều lại cái buồn xốn xang có lúc nhẹ dịu nhưng có lúc cũng trôi qua thật khủng khiếp.

Trong những lúc cô đơn thì cảnh chiều là như muốn nuốt chửng con người trong cái không gian buồn của nội tâm. Có thể buổi sáng là hi vọng , buổi trưa là hoài nghi và buổi chiều là thất vọng thậm chí là tuyệt vọng.

Trong buổi chiều đó có một con người âm thầm ra phố. Anh ta vẫn cứ đi, đi mãi trên những con đường quen thuộc mà sao bỗng nhiên xa cách. Cái buồn gợi lên từ cái quen và cái quen gợi một sự mất mác :

“Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em “

Chiều nay đã khác. Trên con đường ấy, cảnh vật vẫn đây nhưng nó bị cái nỗi lòng miên man “nhớ nhớ” ấy phủ mờ. Bởi lẽ nay chỉ còn là một mình. Giai điệu thật trầm buồn. Nhưng nỗi buồn như mở ra cả một khoảng không bao la tâm sự. Việc ra phố thực chất là không dám đối diện với thực tế mình chỉ còn “một mình”. Ra phố để tìm hi vọng hay ra phố để mình chết lặng trong nỗi nhớ kia?

motminh

Nỗi nhớ kia làm mọi vật của phố quen cũng trở nên xa lạ :

“Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím
Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Gót chân đôi khi đã mềm gọi buồn cho mình nhớ tên.”

Cái nặng trĩu của nỗi lòng trút hết trong sự nặng nề của gót chân ra phố.Và gót chân kia đang chạy trốn những nỗi nhớ. Nhưng qua từng bước đi trên phố vằng chỉ càng thêm nhớ người ấy hơn. Không có người nên chiều cũng muốn trôi cho nhanh để loài hoa kia đổi sắc sớm hơn thường ngày. Khi chân đã mỏi thì nỗi nhớ kia càng da diết hơn…

“Chiều qua bao nhiêu lần môi cười
Cho mình còn nhớ nhau “

Chỉ một nụ cười của người trong chiều thu phai đã làm cho tên ngốc kia vẫn cưới kiếm tìm trong vô vọng. Chiều lại qua và hắn hiểu rằng không dễ quên một bóng hình. Bóng hình đó vẫn còn chập chờn hiện ra ở từng nơi góc phố.

“Ngày nào mình còn có nhau xin cho dài lâu
Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau”

Người buồn mượn cơn gió để vẩn mắt cho cay xè. Muốn khóc mà không thể bởi lẽ nổi đau này quá miên man. Chút bụi chút gió đưa người vào cõi mênh mông của suy tư.

Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Bước chân nghe quen cũng buồn lạy trời xin còn tuổi xanh “

Một chiều nghĩa là lại thêm một ngày chờ đợi vô vọng. Tuổi xanh cũng vì thế mà trôi nhanh hơn. Thời gian – người thật đáng sợ. Người biến một người tôi thích trở thành một người bạn thân. Người biến một người bạn thân khác thành một người xa lạ. Người lại biến thêm một người xa lạ khác đến với tôi rồi lại lấy đi … Những tháng ngày ra phố ngẩn ngơ không biết làm gì kia càng làm tôi chìm trong cái vô vị cái tẻ ngắt . Nó thật đáng sợ vì càng làm tôi cũng trở nên vô vị và tẻ ngắt hơn. Cuộc đời chỉ còn là những kỉ niệm mà thôi.

Nhưng dù sao nỗi nhớ nó vẫn ngự trị và bắt tôi tiếp tục bước đi những bước dài nặng nề:

“Còn một mình trên phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Ngoài kia không còn nắng mềm ngoài kia ai còn nhớ tên. “

Mối tình đã qua chỉ còn lại một mình trên phố. Tôi vẫn thầm gọi tên em dù em sẽ chẳng nhớ đến mình, dù nắng chiều là chút an ủi cuối cùng có tắt đi…

Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Có khi nắng khuya chưa lên mà một loài hoa chợt tím
Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Gót chân đôi khi đã mềm gọi buồn cho mình nhớ tên.

ĐK
Chiều qua bao nhiêu lần môi cười
Cho mình còn nhớ nhau
Chiều qua bao nhiêu lần tay mời
Nghe buồn ghé môi sầu.
Ngày nào mình còn có nhau xin cho dài lâu
Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau.

Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Gió ơi gió ơi bay lên để bụi đường cay lòng mắt
Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Áo xưa chưa quen phong trần đợi mùa thu vàng áo thêm.

Chiều một mình qua phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Bước chân nghe quen cũng buồn lạy trời xin còn tuổi xanh
Còn một mình trên phố âm thầm nhớ nhớ tên em
Ngoài kia không còn nắng mềm ngoài kia ai còn nhớ tên

[Phải nghe] Forever – Stratovarius

Đối với những người yêu âm nhạc, nhất là dân nghe rock… thì hay có những bài mà họ tự coi là “Thánh ca của nhạc rock” hay chỉ đơn giản là “một trong những bài không thể thiếu khi nhắc đến rock”… Không phải ngẫu nhiên mà một bài hát có thể để lại dấu ấn trong lòng người yêu nhạc sâu đến thế. Ngôn từ bóng bẩy, tiếng guitar đầy cảm xúc, hay tiếng trống dồn dập… là kết tinh khi cảm xúc thăng hoa đến tột đỉnh của một ban nhạc, một nghệ sĩ. Chính vì vậy nó để lại dấu ấn – dấu ấn của sự đồng cảm mạnh mẽ, sự rung động mãnh liệt trước cái đẹp… của đa phần người yêu nhạc. Forever là một bài như thế…

Mở đầu bài hát là tiếng nhạc rất du dương, êm ái. Giọng của ca sĩ chính ấm áp, từ từ vang lên trên nền nhạc tuyệt vời đó, thầm thì như một nghệ nhân đang say sưa kể lại một câu chuyện…

Stratovarius là một band đến từ Phần Lan, thể loại họ chơi là Melodic Power Metal. Nhạc của Stratovarius không mang tính sử thi nhưng âm nhạc lại mạnh mẽ theo hướng tích cực. Các tác phẩm của họ đa phần là những lời tự sự. Band Power/Progessive nào cũng đều có những bản ballad bất hủ, ngọt ngào đầy quyến rũ. Và Forever là một bản nhạc như vậy.

Forever – Stratovarius

I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories come back to childhood
Today I still recall

Anh đứng một mình trong bóng tối dày đặc
Mùa đông của cuộc đời anh đến quá nhanh
Và kí ức thời thơ ấu lại hiện về trong anh
Những kí ức mà cho đến ngày nay anh vẫn còn nhớ…

Em yêu ! Anh chẳng có nhiều kí ức về em… bởi mặc dù mình mới quen nhau nhưng có lẽ đối với anh, hình ảnh em trong anh đã chất chứa quá nhiều rồi. Nếu như chứa đựng hình ảnh em bằng cả trái tim anh vẫn gọi là ít thì em hãy nói, anh sẽ sửa lại câu trên… Hình ảnh và kí ức ngày ta quen nhau cũng sẽ hiện về trong anh như đã hiện về đối với chàng trai kia. Anh chẳng biết những kí ức về em sau này sẽ dằn vặt anh hay đem lại cho anh cảm giác ấm áp, xua tan bóng tối cô đơn… Mùa đông của đời người… thời gian trôi đi rất nhanh, có lẽ sẽ nhanh đến mức không ai ngờ tới. Nhưng chắc chắn thời gian không thể xoá đi hình ảnh, kỉ niệm ngày ta quen nhau. “Bạn có thể mất một giây để thích một người – như anh thích em , mất một giờ để yêu một ai – như anh đã từng yêu em, mất một ngày để chinh phục họ, nhưng lại mất một đời mới quên người đó”…

Oh how happy I was then
There was no sorrow
There was no pain
Walking through the green fields
Sunshine in my eyes

Khoảng thời gian đó hạnh phúc biết bao
Không có sầu muộnKhông một nỗi đau
Cùng nhau đi dạo trên những cánh đồng xanh mướt
Ánh mặt trời lấp lánh trong đôi mắt anh

Stratovarius đã vẽ nên một bức tranh tuyệt đẹp. Mà có lẽ… bức tranh của những người yêu nhau cũng đều đẹp đẽ đến như vậy. Khoảng thời gian bên nhau luôn là thời gian hạnh phúc nhất… không có sầu đau và phiền muộn… chỉ có màu xanh đầy hi vọng của những cánh đồng và màu sáng rực rỡ như luôn hướng về tương lai của ánh dương quang.

I’m still there everywhere
I’m the dust in the wind
I’m the star in the Northern sky
I’ll never stay anywhere
I’m the wind in the trees

Anh vẫn ở bên em dù bất cứ nơi đâu
Anh sẽ là hạt bụi bay theo gió
Anh sẽ là ngôi sao trên bầu trời phương Bắc
Anh không bao giờ dừng lại ở một nơi nào
Anh sẽ là ngọn gió thổi qua các nhành cây

Giá mà anh có thể như chàng trai kia nhỉ ? Anh sẽ luôn ở bên em, sẽ là ngôi sao sáng soi bước đường em đi. Nhưng rồi, liệu em có nhận ra anh giữa hàng ngàn, hàng triệu hạt bụi bay trong gió, giữa muôn ngàn vì tinh tú trên bầu trời đêm đen thẳm ? Anh vẫn sẽ thổi qua các nhành cây… ôi ! lá rời cây là vì gió thổi lá đi hay vì cây không giữ lá… Liệu anh là ngọn gió thổi mái tâm hồn em hay chỉ là… cơn gió như muôn ngàn cơn gió khác, lặng lẽ thổi qua đời em… Nếu sau này xa nhau, liệu em có còn nhớ về anh, về kỉ niệm của đôi ta… và khi anh lặng lẽ thổi qua em, liệu rằng em có nhận ra ?

Giọng của ca sĩ chính đầy nghẹn ngào, xúc động xen lẫn trong đó là tiếng violon nhẹ nhàng như cuốn người đọc sâu hơn vào câu chuyện tình cảm động… câu chuyện của những người yêu nhau, mong được bên nhau nhưng vì lí do gì đó mà không thể đến bên nhau… tiếng violon … Ôi! Chỉ cần một lần trong đêm tối chú tâm nghe tiếng violon đó sẽ cảm nhận được toàn bộ nỗi da diết, khắc khoải đó.
alt

Would you wait for me forever ? Em có chờ anh mãi mãi không ?

Liệu câu hỏi này có cần người đáp không ? Liệu rồi em có nghe được câu hỏi này không ? Lời kết bài hát lập lại vài lần… từ từ nhỏ dần như đang hỏi chính mình. Forever – mãi mãi. Điều đó là gì ? Định nghĩa đích thực của tình yêu là gì ? Yêu nhau có cần luôn phải ở bên nhau mãi mãi không ? Mãi mãi chỉ là một khái niệm mơ hồ của thời gian và không gian. Mãi mãi là bao lâu nào ai hay, đâu kẻ biết được. Mười năm, một trăm năm hay là … mãi mãi… nhiều khi tự cảm thấy buồn cười cho chính mình khi cứ đi tìm định nghĩa chính xác khi nghe câu cuối của bài hát. Tạo hoá luôn trêu ngươi, con tạo không lúc nào ngừng xoay vần, nếu vì lí do gì đó mà anh không thể ở bên em thì em hãy tin anh sẽ luôn hoá thành ngọn gió, thành hạt cát để bay theo gió tìm đến bên em… vì tình yêu đôi ta là… forever… mãi mãi…

[Phải nghe] 18 and life- Skid Row [Vietsub + Kara]

… Một nhà tù và một chàng trai đứng sau song sắt với ánh mắt như đang nhìn vào cõi hư vô xa xăm , mới nhìn sẽ tưỡng chừng như nét mặt ấy vô hồn vô cảm , nhưng nếu nhìn thêm chút nữa sẽ nhận ra vẽ mặt ấy đượm buồn , không che giấu được sự ưu tư , trầm ngâm , thất vọng ẫn trong đôi mắt .
Đó là những hình ãnh mỡ đầu cũa Video Clip 18 & Life … Và câu chuyện đã bắt đầu …“Ricky was a young boy , he had a heart of stone , lived 9 to 5 and worked his fingers to the bone . Just barely out of school came from the edge of town , fought like a switchable so no one can could take him down” …

18 tuỗi , lẽ ra ỡ cái tuỗi được xem là đẹp nhất cũa đời người kia thì người ta còn đang ‘chân sáo’ ngày ngày đến Trường , ấp ũ trong đầu mình biết bao nhiêu là hoài bão , khát khao , có bao nhiêu là mơ ước đẹp đẽ về một tương lai tươi sáng đang chờ ỡ phía trước , kỳ vọng vào những gì tốt đẹp nhất cũa ngày mai , tâm hồn treo ngược cành cây , ngẫn ngơ trước một ánh mắt , xuyến xao trước một cái nhìn , mơ mộng vu vơ với những cãm xúc đầu tiên , những rung động đầu đời … thì giờ đây Ricky đang ngồi gặm nhấm sự đời sau những song sắt vô tri vô giác kia , tương lai bị chôn vùi , chán ngán nhìn cuộc đời mình lặng lẽ trôi qua . Ricky không may mắn có một tuỗi thơ vất vã , không được học hành , làm việc cực nhọc , do hoàn cãnh phãi vào đời sớm cho nên tâm hồn cũa Ricky gần như bị chai sạn , trỡ nên cứng rắn và lì như đá , ương ngạnh , xốc nỗi , bất cần …

He walked the streets , a soldier and he fought the world alone and now it’s 18 and life you got it , 18 and life you know , your crimes is time and it’s 18 and life to go.

Thế là chuyện gì đến cũng phãi đến . Thật đáng buồn và đáng thương thay khi tâm hồn trẽ con non nớt , dễ bị tỗn thương kia lại không được hưỡng hạnh phúc êm ấm trong gia đình . Gia đình không là nơi chốn bình yên nữa mà là địa ngục trần gian , những xung đột , tranh cãi , bất đồng quan điễm cộng với những uất hận , tũi hờn cũa một con người thiếu tình thương cũa bố mẹ đã khiến Ricky bõ nhà ra đi , trỡ thành một kẽ lang thang sống bụi đời trên đường phố , Ricky bất mãn với chính ngôi nhà cũa mình bỡi ỡ đó anh không tìm thấy được niềm vui và sự yên ỗn mà lẽ ra anh phãi có và đáng được hưỡng . Tâm hồn nhạy cãm và dễ vỡ , nét trẽ con không giấu được ngay cã cái cách anh chào ông bố “thân yêu” cũa mình đễ ra đi , giao du và kết thân với những người bạn giang hồ . Nhưng trong lòng cũa Ricky lúc nào cũng bị dằn vặt vì những mất mát trong tình cãm , hành động Ricky đốt xe , quậy phá , nhậu nhẹt say sưa như đễ giãi tõa sự căng thẵng muốn đứt tung cã những sợi dây thần kinh cũa anh .

,“Tequila in his heartbeat , his vein burned gasoline , it kept his motor running but it never kept his clean”,

. Nhìn Ricky vẽ nhăng vẽ cuội lên tường nhưng có ai biết được lòng anh đang dậy sóng , có ai hiễu cho tâm trạng anh như đang bốc cháy với những mâu thuẫn trong đầu . Tôi có đọc được một vài câu như thế này : “Đâu phãi lúc nào người ta cũng có thễ trã lời được về những hành động cũa mình . Đôi khi người ta chĩ làm vì nhu cầu cần phãi làm bất kỳ một cái gì đó và vì điều đó là cần thiết . Nhiều khi chính một công việc vô mục đích , trong một lúc nào đó , lại có thễ giúp cho người ta lấy lại được phần nào sự tự tin trước hành động cũa mình bỡi không bị ràng buộc vào một trách nhiệm nào cã , và rồi , với sự tự tin hơi ão tưỡng đó , họ cãm thấy mọi việc dường như sẽ dễ dàng hơn” . Tôi nghĩ mấy câu này có lẽ đúng với Ricky . Ricky uống rượu và cười hiền lành , một nụ cười hiếm hoi , nhưng niềm vui đó chĩ xãy ra trong thoáng chốc …

“They say he loved adventure , Ricky’s the wild one , he married trouble had a courtship with a gun . Bang , bang shoot them up . The party never ends , you can’t think of dying when that bottle’s your best friend and now it’s 18 and life you got it , 18 and life you know , your crimes is time and it’s 18 and life to go” …

Đời người ai ai cũng có những giây phút định mệnh , với Ricky , giây phút định mệnh đầu tiên là lúc anh dứt áo bõ nhà ra đi , giây phút định mệnh thứ 2 là lúc anh cầm trên tay mình khẫu súng . Bi kịch đã xãy ra như một tất yếu không thễ tránh khõi . Tôi dường như thấy được những cuồng nộ , đau đớn , chất chứa căm hờn trong ánh mắt rực lữa cũa Ricky và tôi bàng hoàng khi Ricky bóp cò . Phát súng vang lên . Người bạn cũa Ricky thãng thốt gục xuống . Ricky quăng khẫu súng vào đống lữa đang bùng cháy ngùn ngụt kia , bùng cháy như chính tâm trạng cũa anh lúc đó , và Ricky cũng đã sụp đỗ hoàn toàn trong giây phút đó .

… “Accidents will happen , they all heard Ricky say he fired his six shot to the wind that the child blew a child away”, .

Tôi nghĩ có lẽ suốt đời Ricky cũng không thễ nào quên được những sự việc mà anh đã trãi qua . Bất giác tôi lại nhớ đến một đoạn văn mà tôi nghĩ có lẽ NNA không chĩ viết cho Mắt Biếc mà còn viết cho Ricky : “Ỡ đời có những sự kiện , những khuôn mặt thoáng qua đời ta như cơn gió tình cờ , chẵng lưu lại một điều gì trong ký ức , nhưng cũng có những biến cố khắc sâu vào tâm hồn ta như dao chém vào đá , mãi mãi đễ lại trong trí não ta một vết hằn mà năm tháng chĩ đánh bóng nó lên chứ không thễ làm cho nó phai đi” .

Phát súng oan nghiệt kia bắn vào người bạn cũa Ricky nhưng tôi có cãm giác như Ricky đang tự bắn vào chính mình , bắn vào cuộc đời đau buồn , khốn khỗ và bắn vào cái xã hội đốn mạt , tồi tệ mà anh đang sống . Tôi đã lặng người đi với ánh mắt cũa Ricky lúc anh nỗ súng . Bao nhiêu là nghẹn ngào , tũi hờn , bao nhieu là uất hận , căm phẫn , ánh mắt ấy như đốt cháy tất cã mọi thứ . Ánh mắt rực lữa ấy dành cho chính bãn thân , anh căm ghét mình đã không thễ tự kiềm chế được , hành động cũa anh là bồng bột , nóng nãy nhất thời , nhưng tôi tự hõi vì sao anh lại ra nông nỗi này , ánh mắt rực lữa kia Ricky cũng dành cho gia đình , anh căm giận cái nơi gọi là “mái ấm” cũa mình , bỡi anh không có tình thương , sự quan tâm , chăm sóc và lòng thương yêu trong ngôi nhà đó , sự độc đoán , tàn nhẫn cũa người cha khiến anh lại càng thêm bất mãn , và ánh mắt rực lữa ấy cũng là ánh mắt căm thù cái xã hội lạnh lùng , thối nát , đầy rẫy bất công đã đẫy những thanh niên như Ricky vào con đường cùng … tất cã như một giọt nước đã làm tràn ly .

18 & Life gây ấn tượng mạnh cho tôi bỡi giá trị về mặt xã hội cũa bài hát : phãn ánh những bất cập thái quá trong đời sống xã hội , lên án sự tự do quá đáng khiến cho những giá trị tinh thần , truyền thống bị chôn vùi , tố cáo những mặt trái cũa CON NGƯỜI , GIA ĐÌNH và XÃ HỘI Mỹ . Mối liên kết ấy chĩ cần 1 trong 3 “tế bào” có “trục trặc” , có “sai sót” thì ngay lập tức sẽ bị phá vỡ ngay .

Nước Mỹ kia muôn mặt : giàu có và hùng mạnh không nước nào bằng , nhưng cũng phân hóa tầng lớp , phân biệt giai cấp , chũng tộc đến mức tồi tệ và đầy rẫy bất công cũng vào bậc nhất trên thế giới . Chua xót thay , Ricky là nạn nhân cũa cái nơi vừa là Thiên Đường vừa là Địa Ngục , cái xã hội lạnh lùng đến cay nghiệt , máy móc đến tàn nhẫn ấy . Tôi không cho rằng quốc gia nào cũng tốt toàn diện mà không có cái xấu tồn tại , bỡi bất cứ một quốc gia nào , một dân tộc nào , hay một con người nào cũng có mặt đáng ca ngợi và mặt đáng lên án , nhưng không ỡ đâu mà mặt tích cực với mặt tiêu cực lại đối chọi nhau choang choác một cách dữ dội và phũ phàng như nước Mỹ . Nước Mỹ muôn màu muôn vẽ , tranh tối tranh sáng , lịch lãm với lố lăng , hiền lành với tàn bạo , lương thiện với độc ác , cao đẹp với xấu xa … cứ đan xen hòa quyện lẫn vào nhau . Có những Tòa cao ốc sang trọng , lộng lẫy , choáng ngợp người nhưng cũng không thiếu những Ghetto – được xem như là bang thứ 51 cũa My – một “ biễu tượng” cho sự nghèo khỗ , bần cùng trong bức tranh nhiều màu sắc cũa Mỹ . Xã hội như thế đã khiến cho Con Người đối xữ với nhau thiếu tình NGƯỜI , con cai thì không được hưỡng sự thương yêu , chăm sóc , quan tâm đúng mức cũa bố mẹ , ai cũng bị cuốn vảo guồng máy kiếm tiền , Chũ nghĩa cá nhân đến mức cực đoan nên con cái có thễ đem cha mẹ ra hầu Tòa , ai cũng có thễ cầm súng bắn giết lẫn nhau , sự tự do thái quá này khiến cho tâm lý con người không đươc ỗn định , lúc nào cũng ỡ trạng thái căng thẵng thần kinh , luôn có thái độ cãnh giác thường xuyên và nghi ngờ tất cã , lối sống thực tế đến mức thực dụng khiến cho tinh thần bị lạc lõng , cô đơn , thường cãm thấy rơi vào sự xa lạ , lạc lõng với môi trường mà sự dồi dào về vật chất cũa cãi không thễ nào bù đắp được . Câu chuyện cũa Ricky lại khiến tôi liên tưỡng đến Kurt Cobain , cũng là một nạn nhân cũa những mặt trái ấy . Không hiễu sao tôi lại thấy Kurt có nhiều điễm chung với Ricky quá , cũng bị mất mát về tinh thần , thiếu thốn tình thương , bãn thân cũng gặp bế tắc và cãm thấy bi quan trong cuộc sống không có lối thoát , hoang mang trước cuộc đời . Tôi thầm nghĩ nếu Ricky không bắn người bạn cũa anh thì trước sau gì phát súng khô khốc và lạnh lùng ấy cũng sẽ dành cho chính bãn thân Ricky như Kurt đã từng làm , và nỗi băn khoăn còn lại cũa Ricky cũng sẽ như nỗi băn khoăn lo nghĩ cũa Kurt : “Bạn là người dễ dàng vượt qua mọi rắc rối ? Vậy hãy tự vượt qua rắc rối mà chính bạn đang mắc phãi” . Tôi lại nhớ đến một câu Danh Ngôn cũa Philipe Bouvard thế này : “Lúc 8 tuỗi tôi chĩ nghĩ đến việc làm chũ Thế Giới . Còn giờ đây tôi chĩ mong sao làm chũ được mình” . Có lẽ bạn cũng như tôi vẫn bắt gặp đâu đó những hình ãnh cũa Ricky trong xã hội …

18 & Life và SkidRow sẽ sống mãi trong tôi . Sebastian Bach đã thỗi trọn vẹn cái hồn cũa ca khúc đi thẵng vào lòng người nghe , khi anh hát , tôi có cãm tưỡng không phãi anh hát cho một anh chàng trai trẽ Ricky nào đó mà là anh đang hát cho chính mình , hát về chính mình , đoạn coda cuối cùng Sebastian hát như thét , và tiếng thét xé lòng đó có lần đã khiến tôi bật khóc , cá nhân tôi đánh giá 18 & Life cao hơn I Remember You chút xíu , tôi thích 18 & Life hơn , bỡi ngoài sự thễ hiện ăn ý nhịp nhàng cũa Skid Row , giọng hát cao vút tuyệt vời cũa Sebastian Bach lẽ dĩ nhiên còn phãi kễ đến ý nghĩa rất Người , nội dung mang tính thời sự nóng bõng cũa bài hát …

Một ngày nào đó tôi ước gì được gặp lại Ricky , nhưng tôi sẽ không gặp anh với ánh mắt đượm buồn và thất vọng kia mà là một ánh mắt rạng rỡ , tươi rói , tôi cũng sẽ được nhìn thấy anh cười , nụ cười ấy không gượng gạo pha lẫn chua chát , không còn là hiếm hoi và thoáng chốc nữa mà nụ cười ấy là vĩnh cữu , là mãi mãi , tôi sẽ nghe anh kễ cho tôi nghe về cuộc đời và số phận cũa anh , không bất hạnh , nghiệt ngã mà là tràn ngập niềm vui . Tôi nghe Ricky nói rằng anh thực sự rất hạnh phúc , anh hoàn toàn hài lòng với những gì anh đang có . Và tôi cũng sẽ cãm thấy vui như chính tôi vừa tìm ra được chân hạnh phúc . Bỡi xét cho cùng , mỗi con người đến với nhau cũng nhờ vào tình thương và tấm lòng chân thật .

“ Ôi làm sao khi còn 18 tuỗi , người ta ý thức được rằng người ta sẽ không bao giờ có thễ thêm một lần 18 tuỗi nữa”

Loki bị trừng trị ,Ragnarok, Hoàng hôn của chư thần

LOKI BỊ TRỪNG TRỊ
Loki làm sao tránh được hình phạt! Khi thấy các thần giận dữ, y đã cao chạy xa bay lẩn trốn lên một miền núi, dựng một cái lều có bốn cửa để có thể nhìn được tứ phía. Y còn làm một cái lưới để bắt cá.
Thần Odin tức khắc khám phá ra chỗ ẩn của y, tới bắt y. Loki vội vã biến hình thành con cá hồi nằm ẩn trong một hốc đá dưới lòng suối. Chư thần bèn lấy chính cái lưới của y thả xuống suối. Loki sợ quá nhảy lên, thần Thor vội nắm lấy đuôi, bóp mạnh đến nỗi loài cá hồi từ đó có cái đuôi thật mỏng. Rồi các thần mới cột y bằng dây xích, bắt một con rắn độc treo trên đầu cho nọc rắn rỏ từng giọt xuống mặt y. Vợ y là Siguna ngồi bên cạnh cầm chiếc ly hứng nọc rắn, nhưng khi nàng ta đem ly đi đổ, nọc độc tiếp tục rơi xuống mặt Loki khiến y đau đớn giãy giụa làm trái đất rung lên. Người ta gọi đó là những trận động đất.

RAGNAROK, HOÀNG HÔN CỦA CHƯ THẦN

Tất cả các quốc gia miền Bắc Âu đều tin tưởng rằng sẽ tới một ngày tất cả các thần ở Valhalla và Niffleheim, dân cư Jotunheim, Alfheim, Midgard cùng nhà cửa sẽ bị hủy diệt. Ngày tận thế đó sẽ có điềm báo trước. Thoạt tiên sẽ có ba mùa đông liên tiếp. Tuyết sẽ rơi phủ kín bốn góc trời, sương lạnh gió thổi cắt da, luôn luôn có bão tố, mặt trời ủ dột. Tiếp theo là ba mùa đông nữa (không có mùa hạ). Trong suốt ba mùa đông này, chiến tranh bùng ra khắp nơi. Trái đất sẽ kinh hoàng mà rung lên, biển động, sóng thần dâng cao ập tới, thiên đàng xẻ làm đôi, người chết như rạ, làm mồi cho những con đại bàng. Con chó sói Fenris bấy giờ sẽ bứt đứt dây xích, con rắn Midgard ngoi lên khỏi đại dương. Loki cũng mở được xích trói, gia nhập vào đám chống lại chư thần dưới quyền lãnh đạo của Surtur. Đằng trước và đằng sau họ lửa chảy ngút trời. Họ phi ngựa qua cầu vồng Bifrost. Cầu này bị vó ngựa làm gãy tan. Họ vẫn thẳng tiến tới mặt trận Vigard, nơi đó đã có con chó sói Fenris, con rắn Midgard, Loki cùng bộ hạ của Tử thần Hela và những người Khổng Lồ miền Băng Giá.
Thần Heimdall bấy giờ mới đứng lên thổi chiếc tù và Giallar để triệu tập các thần cùng các vị anh hùng ra ứng chiến. Các thần xung phong. Thoạt thần Odin xông vào đánh con chó Fenris nhưng bị bại. Con trai thần Odin là Vidar hạ được con chó. Thần Thor thì giết được con rắn Midgard, nhưng ngay sau đó lăn ra chết vì bị nọc độc của rắn phun vào người. Loki và Heimdall quyết một mất một còn nhưng rốt cuộc cả hai cùng mạng vong.
Cả hai phe đều chết như rạ. Surtur giết được thần mặt trời Frey, bèn nổi lửa đốt toàn vũ trụ. Mặt trời mờ tối đi, trái đất chìm sâu xuống đại dương, sao rụng lả tả và thời gian không còn nữa.
Sau đó đấng Thượng Đế Toàn Năng sẽ lập một thiên đàng mới, một trái đất mới. Tất cả đều từ lòng đại dương mà ra. Trái đất mới này sẽ kết đầy hoa trái, người không phải nhọc công chăm sóc. Sẽ không có tàn ác và khổ đau, để thần thánh và loài người sống an hòa hạnh phúc với nhau.

Cái chết của Baldur

CÁI CHẾT CỦA BALDUR

Baldur, con út của thần Odin và nữ thần Frigga, là thần của ánh sáng và hòa bình; là thần của trẻ đẹp và khôn ngoan. Vào dạo đó, Baldur chợt lo lắng vô cùng vì mấy đêm liền thần có những ác mộng dị kỳ. Thoạt Baldur bỗng thấy có một đám mây lớn bay tới che ánh mặt trời, và cả thiên đình Asgard chìm trong đêm tối. Baldur ngẩng chờ cho đám mây đen bay đi và mặt trời chiếu rọi những tia sáng như cũ. Nhưng không, mây đen vẫn ngưng đọng dầy đặc và thần nghĩ thôi thế là mặt trời ra đi vĩnh viễn mất rồi. Thần sực tỉnh, lòng buồn vô hạn. Đêm hôm sau, lại một cơn ác mộng khác. Lần này thần thấy vạn vật vẫn chìm trong bóng tối như đêm hôm trước, thêm vào đấy thần nhận thấy những bông hoa đều héo rũ và chư thần trở thành già nua hẳn đi, những trái táo của nàng Iduna cũng không làm chư thần trẻ lại được nữa. Đâu đâu cũng thấy tiếng khóc than và những bàn tay vặn vẹo, tựa như vừa có việc gì ghê gớm lắm xảy ra. Baldur sực thức giấc và cũng như đêm trước cảm thấy lòng buồn rầu vô hạn. Tuy nhiên thần cũng không hề thổ lộ với vợ là Nanna một lời nào, chỉ một mình mình biết một mình mình hay thôi.

Sang đêm thứ ba ác mộng mới giữ dằn làm sao. Baldur vẫn thấy mặt trời bị che khuất, mây sầu vần vụ, vạn vật héo tàn, còn vẳng tiếng kêu than não nề thảm đạm : “Mặt trời không còn, mùa xuân ra đi, niềm vui khuất bóng, vì vị thần trẻ đẹp Baldur đã qua đời!” Lần này thì Baldur vùng thét lên một tiếng kinh hoàng rồi sực tỉnh. Vợ thần, nàng Nanna hỏi duyên cớ. Thần kể hết những ác mộng của ba đêm liền. Nanna cũng ôm mặt khóc lo lắng và chạy sang phòng nữ hoàng Frigga – mẹ Baldur – kể lể sự tình. Nữ hoàng nghe dứt mộng báo điềm gỡ càng hốt hoảng âu lo đến cùng tột : Baldur vốn là đứa con mà nữ hoàng cưng nhất. Thực ra thì vì Baldur là vị thần trẻ trung, của ánh sáng, vừa khôn ngoan, vừa đáng yêu, thần xuất hiện ở đâu, đem lại hạnh phúc tới đó, nên có thể nói chẳng cứ gì chư thần mà cả muôn vật trên thế gian đều quý mến thần. Chính vì vậy nữ hoàng Frigga mới thốt lên: “Không thể được, Baldur, con ta đáng yêu như vậy làm sao mà chết cho được. Ta sẽ đi khắp hoàn vũ, để yêu cầu muôn loài muôn vật hãy hứa cùng ta là sẽ không làm điều gì thương tổn đến sinh mạng con ta!”.


Thế là hôm sau nữ hoàng hội họp khắp mặt chư thần ở cánh đồng Ida. Sau khi kể rõ cho chư thần nghe ba đêm ác mộng của Baldur, nữ hoàng chỉ yêu cầu chư thần có một điều là hãy hứa không làm gì tổn thương đến Baldur. Nghe vậy chư thần cùng kêu lên: “Làm thương tổn Baldur, vị thần của tuổi trẻ trong sáng, tươi vui? Không bao giờ! Ai mà làm vậy? Và những ác mộng kia nữa, đều là láo khoét hết!”

Ấy tuy hét lớn lên như vậy mà trong thâm tâm chư thần cũng cảm thấy ngài ngại. Có lẽ chư thần chỉ thật yên lòng khi nữ hoàng Frigga đã đi gặp khắp muôn vật và nghe được đủ lời hứa. Quả nhiên nữ hoàng Frigga đã không quên một vật nào trên thế gian. Nữ hoàng đã gặp gió, mưa, lửa, nước, sắt, cùng các kim loại khác; nữ hoàng đã gặp đá, cây, bệnh tật, thú vật, chim muông; các chất thuốc độc, các loài bò sát …; tất cả đều thề là quyết không làm bất kỳ một cái gì thương tổn đến sức khỏe của Baldur. Nữ hoàng Frigga yên lòng trở về. Chư thần hay tin đều reo mừng như thể vừa thắng một trận lớn với giống Khổng Lồ Băng Giá. Chư thần lại tụ tập tại đồng bằng Ida. Và để minh chứng lòng thương yêu của vạn vật với Baldur, chư thần tìm ra một trò chơi thật kỳ thú. Baldur được mời đứng giữa, gương mặt tươi vui và rạng rỡ như mặt trời, tay không hề cầm một tấc sắt. Trong khi đó chư thần thay phiên nhau kẻ dùng gậy gỗ, kẻ dùng cung tên gỗ, kẻ dùng lao sắt, kẻ dùng đá … liên tiêp tấn công Baldur. Đúng như lời muôn vật đã hứa, không vật nào đụng tới làn da Baldur. Gậy gỗ vừa chạm vào vai thần bèn tự gãy làm đôi; những mũi tên bắn tới đều tự động vượt cao lên đầu; đá ném tới tự hết trớn rớt hiền lành dưới chân thần, những lao phóng tới rơi chệch sang bên. Trò chơi hào hứng kéo dài, chỉ một lát sau các thứ khí giới nguy hiểm trên được ném, được lao, được bắn vun vút tới đã rơi xuống chồng chất thành đống cao đống thấp quanh Baldur. Thật là tuyệt diệu!

Nhưng trong đám chư thần đương hò reo kia chỉ có một kẻ đứng lặng, miệng không cười, không hò la. Đó là Loki. Loki ghen tức, sao chư thần và muôn vật lại yêu thương trọng vọng thần Baldur đến thế, và hay ghét bỏ mình đến thế. Loki nảy sinh ác tâm làm cho Baldur phải chết, mặc dầu Baldur không hề một lần tỏ vẻ thù ghét Loki.

Thế là trong khi chư thần tiếp tục trò chơi vô hại quanh Baldur, Loki lẩn đi, tự hóa trang thành một mụ già bước khập khiểng đến lâu đài nữ hoàng Frigga, lân la gợi chuyện rồi khéo léo hỏi khích: “Có chắc là nữ hoàng đạt được lời hứa của mọi vật không? Tôi e rằng khó có thể. Đã đành thần Baldur tuyệt diệu lắm rồi, vật nào mà nỡ hại, nhưng biết đâu đấy, phải thật chu đáo mới khỏi ân hận về sau”.

Nữ hoàng Frigga thấy mụ già hết lời ca ngợi con mình thì hài lòng lắm, vô tình mắc mưu, bèn nói:
“Bà già ơi, quả thật ta đã gặp khắp muôn vật và được muôn vật hứa, trừ một vật nhỏ yếu lắm, vô hại lắm nên ta bỏ qua!”

Mụ già nhỏ nhẹ hỏi : “Chẳng hay vật nhỏ nhoi vô hại đó là vật gì vậy, thưa nữ hoàng?”

Nữ hoàng Frigga thực thà nói: “Đó là cây tầm gửi mềm yếu mọc trên một cành cây sồi cổ thụ phía đông Valhalla”.

Nghe xong, mụ già cáo lui, vội vã tới cây sồi phía đông, nhận ra ngay cây tầm gửi, bèn cắt xuống, vót nhọn thành hình một mũi tên xanh. Mụ già cất tiếng cười nham hiểm mà rằng: “Hô hô, thì ra trong muôn vật chỉ còn nhánh tầm gửi này, vì quá nhỏ nhoi mà khỏi cần cho lời hứa.Vậy hỡi nhánh tầm gửi, hôm nay ngươi hãy theo lệnh ta mà chuyển đạt một “thông điệp yêu thương” của ta tới Baldur nghe!”

Mụ già về tới đồng bằng Ida, cuộc vui còn tiếp diễn ồn ào, duy có Hodur, người anh mù lòa của Baldur là đứng riêng một góc như bị bỏ quên. Mụ già tới bên cất giọng khàn khàn hỏi vì sao Hodur không gia nhập cuộc vui. Hodur buồn rầu nói: “Tôi mù lòa từ thuở mới sinh ra nên tuy sức lực có thừa mà chẳng bao giờ dùng đến vũ khí. Trong cuộc vui hiện giờ tôi có nhìn thấy Baldur đâu mà ném, và cũng chẳng có cái gì trong tay để ném cả”.

Loki làm giọng khàn khàn nói: “Tôi cũng chỉ là một mụ già đến xem cuộc vui chẳng có gì trong tay. À đây, tôi có một nhánh tầm gửi mềm xinh này, xin cầm lấy và hãy theo tay dắt của tôi.”

Thế là cả hai gia nhập vòng tròn chạy quanh Baldur. Khi đến lượt Hodur ném mũi tên tầm gửi mềm, mụ già giữ phía sau khuỷu tay chàng để điều khiển giúp. Bà bàn tay phù thủy của mụ đã khiến mũ tên nhỏ nhọn hoắt vút tới đích nhanh như ánh sáng qua làn áo ngoài, qua làn áo trong để sau cùng xuyên thẳng vào tim. Baldur gục chết tức khắc. Loki lẩn mất. Tiếng gầm thét nộ khí sung thiên của chư thần trước thảm cảnh.

Hodur bàng hoàng run lẩy bẩy hỏi: “Sao vậy, sao vậy, tôi có làm gì lầm lẫn không?”

Tiếng chư thần thét vang: “Ngươi đã giết chết em ngươi rồi! Baldur đã chết!”

Hodur nghẹn ngào nói: “Tôi giết chết em tôi ư? Có một mụ già cho tôi một cành cây nhỏ vô hại và điều khiển khuỷu tay tôi hướng về Baldur để tôi ném giỡn. Mụ đó đích thị là một mụ phù thủy rồi!”
Chư thần nghe vậy vội tản đi tứ phía tìm mụ phù thủy, nhưng mụ đã biến tăm mất dạng rồi. Chỉ có thần Heimdall sáng suốt là nghi và đoán ngay hành vi ác độc đó không thể do ai ngoài Loki.

Nữ hoàng Frigga khóc than khôn xiết và hỏi chư thần xem có ai đi ngay xuống miền âm phủ xin Hela cho phép Baldur trở về Asgard. Thần Hermod nhanh nhảu xung phong liền để đi tìm em (Thần Hermod cũng là con thần Odin). Hermod được phép dùng con ngựa Sleipnir của cha. Ngựa này có tám chân và chạy nhanh hơn gió. Thần đi chín ngày đêm xuống miền vực sâu, đường tối đến nỗi thần chẳng thể phân biệt được vật gì với vật gì! Rồi Hermod tới sông Gyoll, phóng ngựa qua chiếc cầu mạ vàng. Nàng con gái giữ cầu hỏi tên thần, rồi phàn nàn rằng hôm trước có tới năm toán người chết qua cầu này, vậy mà cầu không chuyển bằng một mình thần đi. Rồi nàng ta hỏi : “Nhưng người chưa chết kia mà, sao lại tới địa ngục làm gì?”

Hermod trả lời: “Tôi tới đây để tìm em tôi là Baldur. Thế nàng có gặp em tôi đi qua đây không?”
Nàng con gái đáp: “Có, Baldur có qua cầu này và đi theo đường kia để tới cõi âm”.

Hermod tiếp tục đi tới cổng Địa ngục có song sắt chắn ngang. Hermod bấy giờ mới cầm cương cho chặt rồi thúc con ngựa nhảy vọt qua cổng. Hermod thẳng tiến tới tòa lâu đài gặp Baldur. Baldur ngồi trên một chiếc ghế bành đặc biệt. Hai anh em ngủ qua đêm với nhau. Sáng hôm sau Hermod xin phép Hela cho Baldur trở về, vì khắp vạn vật không trừ một loài gì đều thương khóc Baldur. Hela trả lời : “Phải thử xem Baldur có thật được toàn thể thương mến như thế không? Nếu quả thật tất cả đều thương và khóc thì Baldur sẽ được sống lại. Nhưng chỉ một vật không thương khóc, Baldur sẽ phải ở lại âm phủ mãi mãi.”

Hermod trở về Asgard thuật lại tất cả cho chư thần nghe. Các thần mới gửi sứ giả đi khắp nơi, xin mọi vật hãy khóc cho Baldur được trở về. Người, vật, đất, đá, kim loại … đều khóc như bị đem từ nơi lạnh tới xứ nóng. Trên đường về, các sứ giả gặp mụ phù thủy già tự xưng tên là Thaukt ngồi trong hang, mới xin mụ khóc cho Baldur. Nhưng mụ trả lời: “Thaukt sẽ khóc Baldur với những giọt nước mắt khô. Hãy để Hela giữ hắn!”

Ai nấy nghi ngờ mụ phù thủy này chính là Loki, người luôn luôn quấy phá chư thần. Thế là Baldur không được trở về Asgard.

Tất cả những vị thần bào huynh của Baldur bèn xúm lại ghé vai khiêng chiếc tầu Hringhorni lớn nhất thế giới của Baldur xuống bờ biển. Xác thần sẽ được đặt trên giàn hỏa thiết lập giữa tầu. Nhưng tới lúc đó, tất cả chư thần xúm lại mà không sao đẩy được tầu xuống nước.

Odin nói: “Cả những người khổng lồ cũng tỏ ra thương tiếc Baldur. Ta nghe thấy tiếng sấm khóc than của họ. Vậy xin chư thần hãy dẹp mọi thù hận với giống người đó và nhờ họ giúp chúng ta một tay đẩy chiếc thuyền này ra biển.”

Một sứ giả được cử đi Jotunheim, và một nàng khổng lồ khỏe nhất xứ đó tên là Hyrrockin tình nguyện xin tới giúp liền. Nàng cưỡi một con sói khổng lồ, dây cương là một con rắn. Tới nơi, nàng nhảy vội xuống và ra nắm lấy mũi tầu gò lưng kéo mạnh ra biển. Chiếc tầu nặng là vậy bỗng chuyển mình trôi phăng phăng, đáy tàu xiết mạnh trên đá, lửa tóe ra bốn phía, và khi tầu đã xuống nước thuận đà trôi phăng ra khơi khiến chư thần hốt hoảng tưởng phen này mất tầu. May sao Hyrrockin đã lội nhanh xuống biển, nhoài người ra tóm được đuôi tầu. Thế rồi xác Baldur được đưa lên tầu đặt trên dàn hỏa gồm những cuộn lụa và len đẹp muôn màu lấp lánh chỉ vàng do chính những tên thợ lùn khéo léo dệt nên. Nàng Nanna được chư thần đặt nằm xuống bên cạnh chồng. Cả con ngựa trận của Baldur cũng được giắt lên buộc trên đó với đầy đủ yên cương bạc nạm kim cương để nó sẽ dẫn chủ trên con đường về thế giới âm u của Hela. Thần Thor rút búa ra, một tia lửa từ lưỡi búa chiếu xuống đốt bén đống lụa là quý giá; phút chốc lửa bừng lên cao ngất chiếu sáng đôi khuôn mặt rạng rỡ của Baldur và Nanna. Sau cùng thần Odin đặt lên giàn hỏa tặng vật của thần. Đó là chiếc vòng vàng Draupnir, cứ sau chín đêm lại có tám cái vòng khác rơi ra cũng bằng vàng ròng, đẹp và sáng như vậy”.

Khi đặt vòng Draupnir xuống, thần Odin nói: “Con hãy giữ bảo vật này mang theo xuống thế giới của Hela. Con đừng bao giờ quên những người thân quý mà con để lại trên thiên đình Asgard.”
Sau đó Hyrrockin đẩy chiếc tầu. Chiếc tầu lấp lánh muôn vàn báu vật dưới ánh lửa bốc cháy huy hoàng lừng lững ra khơi chiếu sáng rực cả vòm trời. Trên bờ biển đứng ở hàng đầu là chư thần: thần Odin và nữ hoàng Frigga; thần Valkyrio cùng hai con quạ; thần Frey với cỗ xe do con lợn rừng bờm vàng kéo; thần Heimdall cưỡi con ngựa Gulltopp; nữ thần Freya với cỗ xe mèo kéo. Sau chư thần là đám người lùn và đám người Khổng Lồ miền Băng Giá. Tất cả đều quên hết những xích mích hận thù truyền kiếp, chỉ thấy đôi mắt ai nấy ứa lệ nhìn theo chiếc tầu lửa chở xác Baldur đương từ từ mất hút dần dưới đường chân trời và mặt nước gặp nhau. Chẳng bao lâu bóng tầu hoàn toàn khuất hẳn, chỉ để lại đằng sau một vùng hồng ánh lên đỉnh trời.

Đó quả thực là cảnh hoàng hôn của thiên đình. Baldur trẻ đẹp chết đi, thiên đình Asgard chìm trong bóng đêm dằng dặc của niềm tiếc thương sầu hận thiên thu.

PHỤ CHÚ

Trong thần thoại thế giới hiếm có truyện tả cái chết vừa huy hoàng vừa khốc liệt như truyện cái chết của thần Baldur trên. Tính chất vừa huy hoàng vừa khốc liệt đó đã phản ánh quá sức trung thành nếp sống kiêu hùng hồ hải của dân tộc Bắc Âu (quê hương của đám hải tặc Viking đã đi vào lịch sử).

Đứng về phương diện biểu trưng, có thể truyện trên giống như truyện nàng Persephone (biểu tượng mùa xuân) của Hy Lạp: khoảng thời gian bốn tháng Persephone xuống âm cung với chồng thì trên dương thế là mùa đông tuyết phủ, cây cỏ tàn lụi. Nhưng cũng có thể truyện trên là để tượng trưng cho cảnh cả thần và người và vạn vật cùng bị hủy diệt khi tới thời băng giá sau này.

Thần Thor thua cuộc

THẦN THOR THUA CUỘC

Thần Thor vẫn nức tiếng là bách chiến bách thắng một khi thần ra tay trừng trị một tên Khổng Lồ Băng Giá nào. Tuy nhiên đã có lần thần thua cuộc.
Hôm đó Thor sử dụng chiếc xe có con dê kéo của thần lên đường ngao du một chuyến.
Loki xin đi theo. Đi hết một ngày, Thor va Loki dừng chân tại nhà một trại chủ. Con dê kéo xe bao giờ cũng là nguồn cung phụng thịt ăn cho Thor và những trường hợp đó, Thor giết dê lột da, rồi nấu bữa ăn chiều, mời luôn cả hai vợ chồng người trại chủ và hai con của họ – một trai, một gái – cùng ăn cho vui. Cậu con trai trại chủ tên là Thialfi, cô con gái tên là Roskva. Thor dặn mọi người ăn xong nhớ bỏ hết xương và tấm da dê trải trên đất gần đấy. Mọi người đều làm theo lời Thor trừ Thialfi. Cậu này phàm ăn quá nhai nghiến luôn một miếng xương để thưởng thức đến tận cùng chất tủy ngọt. Sớm hôm sau, khi vừa thức giấc, Thor giơ búa lên trên đống xương, lập tức con dê sống lại như cũ. Nhưng khi dê đi thì chân sau hơi khập khiễng. Thor biết có kẻ đã không vâng lời mình bèn nắm chặt lấy cán búa, nắm mạnh đến nỗi các đốt ngón tay của thần như trắng bệch. Toàn gia trại chủ hết vía xụp lạy. Trại chủ van xin thần hãy tha tội cho và xin biếu thần hết cả gia cơ điền sản. Thor nguôi giận tha chết cho mọi người và nhận Thialfi và Roskva theo hầu từ đấy.
Tất cả mọi người lên đường, con dê để lại. Họ đi mãi đi mãi cho tới lúc gặp biển. Họ lội qua eo biển nông sang bờ bên kia. Đi một quãng nữa họ đi vào một khi rừng mênh mông, đi suốt ngày. Thialfi lại là kẻ lanh chân hơn cả. Cậu mang theo túi da đựng thực phẩm cho mọi người trong cuộc hành trình này. Trời đã bắt đầu tối, họ tìm chỗ ngủ và thấy một căn nhà cửa mở tuốt vào tận phía trong sâu hun hút. Thor quyết định mọi người ngủ tạm tại đó. Nửa đêm chợt ai nấy thức giấc vì có tiếng động lớn và khắp xung quanh rung lên như có động đất. Thế là mọi người nhìn quanh tìm nơi ẩn trú an toàn hơn. Loki, Thialfi và Roskva thấy có khoảng hành lang hẹp đưa vào một căn phòng nhỏ nào thì phải, bèn chui tuốt vào trong đó, Thor thì ngồi ngay lối ra vào, tay lăm lẳm cầm búa để phòng bất trắc.
Khi ban mai ló rạng, mọi người thức giấc. Roskva sửa soạn bữa ăn sáng. Thần Thor thì đi quanh một vòng xem xét sự tình. Thần bỗng nhận ra một người khổng lồ nằm ngủ gần đấy. Thì ra chính tiếng ngáy của người khổng lồ này đã làm rung chuyển mặt đất. Khi người đó tỉnh dậy, thần Thor mới hỏi tên. Thật là hạn hữu lần này thần Thor lại chùn tay, không sử dụng đến búa. Người đó trả lời: “Tên tôi là Skrymir, tôi không cần hỏi tên cũng biết ông là thần Thor nhưng này, chiếc bao tay của tôi đâu?” Thần Thor bấy giờ mới nhận ra căn nhà mà họ ngủ qua đêm chính là cái bao tay của người khổng lồ, và cái phòng nhỏ mà ba bạn đồng hành của thần Thor chui vào ẩn chính là ngón tay cái của chiếc bao tay. Skrymir bấy giờ mới đề nghị cùng nhập bọn với thần Thor. Thần Thor bằng lòng. Tất cả cùng ngồi ăn điểm tâm. Ăn xong, Skrymir gom tất cả thực phẩm vào một cái bị, khoác lên vai rồi dẫn đầu. Người này bước dài đến nỗi thần Thor và ba bạn phải cố hết sức mới bắt kịp. Đến tối tất cả nghỉ dưới gốc cây sồi lớn. Skrymir đưa bị thực phẩm cho thần Thor bảo sửa soạn bữa ăn. Thế rồi người khổng lồ nằm lăn ra ngủ. Thần Thor cố mở túi đồ ăn mà không được vì Skrymir thắt nút chặt quá. Thần Thor nổi cáu, cầm chiếc búa đập thật mạnh vào đầu Skrymir. Tên này thức giấc hỏi có phải chiếc lá vừa rơi xuống đầu hắn không, mọi người ăn tối chưa và chuẩn bị đi ngủ chưa? Thor trả lời: mọi người vừa đi ngủ. Nói xong thần Thor lẳng lặng tới nằm dưới gốc cây khác. Nhưng thần Thor không tài nào ngủ được, trong khi đó người khổng lồ lại ngáy vang. Thần Thor giận quá, trỗi dậy, xách búa, rồi dùng hết sức bình sinh giáng xuống đầu Skrymir. Tên này tỉnh dậy kêu lên: “Cái gì vậy? Có con chim nào đậu trên cây này không đây? Tôi thấy như có rêu trên cành cây rớt xuống đầu tôi”. Thần Thor đáp: “Ta cũng vừa thức giấc bây giờ mới nửa đêm, hãy ngủ nữa đi”. Đến gần sáng, khi Skrymir còn đang say giấc, thần Thor lại lấy búa đập một cái mạnh đến nỗi chiếc búa ngập sâu vào đầu Skrymir tới cán, nhưng tên khổng lồ chỉ ngồi dậy, xoa má nói: “Có một trái cây rơi xuống đầu tôi. Thần Thor cũng dậy rồi đấy ư? Thôi chúng ta sửa soạn đi . Đường tới tỉnh Utgard không còn bao xa. Tôi đã nghe quý vị thì thầm bảo tôi to lớn quá nhưng khi đến Utgard, quý vị sẽ thấy còn nhiều người cao lớn hơn tôi nữa. Cho nên tôi khuyên quý vị khi tới đó, đừng kiêu ngạo vì đám quần dân Utgard không chịu sự kiêu ngạo của những người vóc dáng nhỏ bé đâu. Bấy giờ xin quý vị hãy theo đường về hướng Đông, tôi về hướng Bắc chúng ta chia tay ở đây”.
Nói xong Skrymir khoác bị lên vai rồi đi vào rừng. Thần Thor để mặc cho hắn đi, thần không muốn đi chung với hắn nữa.
Bọn của thần Thor tiếp tục đi đến trưa thì thấy một thành phố nằm giữa cánh đồng bằng. Thành phố này cao đến nỗi họ phải ngửa cổ ra phía sau mới nhìn được tới đỉnh. Họ và thành phố, tới trước một tòa lâu đài, cửa mở rộng. Họ vào bên trong, thấy một đám người cao lớn vĩ đại ngồi trên ghế. Họ tiến tới gặp vua Utgard-Loki. Họ cúi chào. Để đáp lại, vua mỉm cười khinh bỉ nói: “Nếu ta không lầm người trẻ tuổi kia hẳn là thần Thor! Thế thần và đồng bọn có tài gì không, bởi không ai được phép ở đây nếu không làm được một việc gì thắng kẻ khác.” Nghe xong Loki bèn nói: “Theo như tôi biết thì việc phải đạt được là ăn nhanh hơn hết mọi người, vậy tôi sẵn sàng ăn thi”.
Vua Utgard-Loki nói ngay: “Đứng đấy! Nếu ngươi muốn, ta cho ăn thi ngay”. Nói rồi vua truyền lệnh cho một người khổng lồ ngồi đằng xa tên Logi tới thử sức với Loki. Một máng thịt được bày ra mỗi người một đầu cứ thế ăn cho đến khi gặp nhau ở giữa máng. Loki chỉ ăn thịt còn tên địch thủ kia không những nhai được cả thịt lẫn xương còn ăn luôn cả cái máng nữa. Thế là Loki bại cuộc.”
Vua Utgard-Loki quay sang hỏi tên hầu cận của thần Thor, tức Thialfi, liệu có thể thì thố được tài năng gì? Thialfi trả lời hắn có thể chạy thi. Vua bằng lòng. Tất cả cùng ra cánh đồng bằng, vua cho lệnh tên Hugi chạy thi với Thialfi. Chặng đầu Hugi chạy nhanh đến nỗi hắn quay lại gặp Thialfi mới chạy cách xa điểm khởi hành có một quãng. Họ chạy đua thêm hai chặng nữa, tất nhiên Thialfi đều thua đậm.
Utgard-Loki bấy giờ mới hỏi đến thần Thor xem có tài gì thi thố không? Thần Thor đề nghị uống rượu thi. Vua cho mang lại một tù và rượu. Thường thì hễ ai trong đám bộ hạ của vua mà phạm luật trong bữa tiệc, phải uống cạn sừng rượu này.
Vua nói với thần Thor: “Ai uống giỏi, chỉ một hơi là cạn sừng rượu này, nhưng hầu hết phải uống hai hơi, còn những kẻ kém thì phải uống quá ba hơi”.
Thần Thor nhìn sừng rượu thấy không to lắm vả lại thần đang khát, bèn ngửa cổ lên tụ một hơi. Thần nhìn xuống thấy rượu chỉ vơi một chút thôi bèn ngửa cổ uống hơi thứ hai nhưng khi bỏ tù và xuống, thần thấy rượu chỉ đủ vơi để khỏi sánh ra ngoài. Utgard-Loki nói: “Thế nào, thần Thor, nếu người muốn uống cạn hơi thứ ba thì phải kéo hơi thật dài. Đối với dân ở đây, người quả không phải là mẫu người dũng mãnh. Người hãy thi thố tài năng khác đi”.
Thần Thor giận quá lại đưa sừng rượu lên môi cố uống cạn. Nhưng rượu cũng chỉ vơi đi một tý thôi, thần đành trao trả lại sừng rượu, rồi hỏi Utgard-Loki, xem muốn thử thách thần điều gì. Utgard-Loki nói:
“Chúng tôi có một trò nhỏ dành cho con nít. Trò đó giản dị là nhấc con mèo của tôi lên khỏi mặt đất. Bây giờ thần thử đi.”
Một con mèo xám khổng lồ tức thì nhảy tới Thần Thor để một tay dưới bụng con mèo, cố hết sức nhấc lên, nhưng chỉ nhấc được một chân con mèo lên thôi. Vua Utgard-Loki nói: “Tôi biết trước vậy rồi. Con mèo thì lớn mà thần thì quá nhỏ so với người chúng tôi đây.”
Thần Thor tức giận nói: “Ông chê tôi nhỏ hả? Ông hãy gọi một người trong bọn ông ra đánh vật thử với tôi ngay bây giờ xem sao”. Utgard-Loki trả lời: “Ở đây chắc chả ai thiết đánh vật với ông đâu, thôi để tôi gọi người vú già Elli đọ sức với ông vậy. Vú già Elli tới. Thần Thor kéo thật mạnh mà bà già Elli cứ đứng trơ trơ. Cố mãi đến trùn chân, cuối cùng thần phải khụyu một chân xuống. Vua Utgard-Loki bấy giờ mới bảo mọi người lui về, vì Thor không thể vật với ai được nữa. Rồi vua chỉ chỗ cho bọn thần Thor ngủ.
Sáng hôm sau, ba người sửa soạn lên đường. Utgard-Loki cho bày cơm rượu mời. Ăn xong, vua đích thân tiễn ba ngươi ra cổng thành. Khi chia tay, vua mới hỏi thần Thor nghĩ gì về chuyến du hành này, và thần có nghĩ rằng đã gặp người khỏe hơn mình không? Thor trả lời là không thể chối được điều ấy và thần lấy làm hổ thẹn lắm. Rồi thần nói thêm:
“Nhưng điều tôi buồn nhất là rồi đây ông sẽ cho tôi là người chẳng có giá trị gì đáng kể”.
Nghe tới đây vua khổng lồ Utgard-Loki vội nói:
“Không đâu! Để tôi nói hết sự thực ngài nghe, vì ngài sắp sửa rời khỏi thành phố này và sẽ không bao giờ trở lại. Tôi xin lấy danh dự mà xác nhận rằng ngài có sức mạnh vô song. Chính ngài đã làm tôi suýt nguy, tôi đã đánh lừa ngài nhiều phen. Trước hết chính tôi là tên khổng lồ đã đi chung đường với ngài, tôi buộc bị đồ ăn bằng dây sắt chặt quá nên ngài cởi ra không được. Rồi ngài tức giận mới đập tôi ba búa. Tôi đã khéo léo khuân một trái núi đặt ngăn cách giữa tôi và ngài, thành ra ngài đập vào núi. Bây giờ ngài trông kia, chỗ núi đó còn in hằn ba thung lũng, trong có một thung lũng sâu nhất. Thế rồi tôi đánh lừa bọn ngài trong cả mấy cuộc đua nữa. Loki ăn rất nhanh nhưng Logi của chúng tôi chính là Thần Lửa, cho nên đã ngốn hết cả thịt, xương cùng máng đựng thức ăn. Thialfi chạy đua với Hugi, mà Hugi chính là thần Ý Nghĩ. Vậy làm sao Thialfi đuổi kịp ý nghĩ cho được! Rồi tới lượt ngài uống sừng rượu, ngài đã làm một việc tuyệt diệu tôi chưa từng thấy vì ngài đâu có biết đáy sừng đó ăn thông ra biển. Ngài mà chạy ra biển lúc đó sẽ thấy mức thủy triều rút hẳn xuống. Việc ngài nâng được một chân con mèo lên cũng là một chiến công lớn. Lúc đó tất cả chúng tôi đều phải kinh hoàng vì ngài đâu biết con mèo đó chính là con rắn Midgard, nó dài, như ngài biết đấy, đến nỗi quấn quanh được cả trái đất.
Rồi việc ngài vật lộn với Elli cũng là một kỳ công nữa vì bà già Elli đó chính là thần Tuổi Già đấy. Từ trước tới giờ, và cả từ giờ trở về sau, có người nào chống nổi Tuổi Già đâu. Thôi trước khi chúng ta chia tay, tôi chỉ khuyên ngài một câu là đừng bao giờ tới đây nữa vì nếu có gặp nhau nữa, tôi lại phải lừa ngài để tự vệ. Như vậy chỉ làm ngài mất sức mà không được vẻ vang gì”.
Nghe tới đấy thần Thor giận quá, giơ búa lên định đập Utgard-Loki, nhưng Utgard-Loki đã biến mất. Thần Thor tức tốc quay lại thành phố định đập phá cho hả giận nhưng chỗ đó chỉ còn là một cánh đồng bằng xanh tươi.

PHỤ CHÚ:
Truyện thi tài giữa thần Thor với một người Khổng Lồ Băng Giá trên đây thật vừa giàu hình ảnh tượng trưng, vừa có nhiều liên hệ đến những điển tích thần thoại Bắc Âu khác. Nào trong truyện nhắc đến con rắn Midgard quấn quanh trái đất, nào những Thần Lửa, Ý Nghĩ, Tuổi Già được nhân cách hóa một cách vừa thông minh vừa bất ngờ. Những đường búa dũng mãnh tuyệt vời của thần Thor được thể hiện thành hình ảnh vô cùng gợi cảm là ba thung lũng liên tiếp nhau trên một trái núi, trong đó có một thung lũng sâu nhất. Sau cùng hình ảnh thần Thor ngửa cổ uống nước biển làm thành cảnh thủy triều lên xuống. Truyện thần Thor thua cuộc trên đây cũng mang tinh thần đặc biệt Bắc Âu nữa vì như chúng ta đã biết, các vị thần Bắc Âu không vô địch bách chiến bách thắng như các vị thần Hy Lạp, trái lại cũng phải luôn luôn đương đầu với định mệnh khắc nghiệt của mình, có khi được cuộc có khi thua cuộc, có khi mạng vong (truyện thần Baldur dưới đây), có khi phải hy sinh khá mắc (Odin phải móc mắt bên phải để được uống nước suối nguồn khôn ngoan, đã đọc trên đây).

Những trái táo của nàng Iduna

NHỮNG TRÁI TÁO CỦA NÀNG IDUNA

Odin nhiều khi cũng cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Ngồi mãi trên ngai vàng thượng đế trong cung điện Valhalla cũng chán; chào mừng mãi những linh hồn chiến sĩ anh dũng mới tử trận dưới hạ giới lên cũng chán; nghe những báo cáo về những việc xảy ra tại bốn phương của hai con quạ cũng chán. Vì vậy đôi phen Odin đã từng bí mật thoát ra khỏi thiên đình, hóa trang như người thường để được thoải mái ngao du đây đó một mình. Lần đó không hiểu sao Odin lại rủ hai em cùng đi. Đó là Hoenir, kẻ đã có công giúp Odin trong dịp tạo lập ra loài người, và Loki, luôn luôn giở trò nham nhở xảo quyệt để quấy phá chư thần.

Ba thần cùng đi lang thang, qua bao nhiêu là sông sâu, núi cao, sa mạc mênh mông. Sau cùng cả ba cùng cảm thấy đói mềm. Vừa lúc đó ba thần bước tới một khu thung lũng rộng, thấy một đàn bò đang gặm cỏ xanh. Loki bèn giết một con rồi đốt lửa lên nướng thịt. Lát sau nghĩ rằng thời gian đã thừa đủ cho thịt chín, Loki lấy thịt chia cho hai anh. Thật là kỳ lạ, thịt còn sống nguyên như thể ngọn lửa nướng đã quá yếu. Loki hì hục nướng lại lần nữa với ngọn lửa cao hơn, với than củi hồng hơn, vậy mà sau đó thịt bò cũng vẫn còn sống nguyên y như nướng giả vờ trên một ngọn lửa giả.
Loki trợn tròn mắt, miệng quát lớn : “Thế này là thế nào!”.

Hoenir kín đáo nhìn quanh tứ phía nói khẽ: “Có tên phù thủy nào đùa chúng ta đây!”.

Odin cũng gật gù: “Chúng ta phải tìm cho ra điều bí ẩn này mới được.”

Vừa lúc đó Loki nghe có tiếng động lạ trên đỉnh cây sồi cổ thụ, bèn đứng phắt dậy ngửa cổ nhìn thì thấy trên chót cao ngọn sồi là một con chim phượng hoàng lớn. Con chim nhìn Loki với ánh mắt riễu cợt rồi nói:

“Hô hô, tôi biết thịt bò của quí vị chưa chín được đâu, tôi nói cho quí vị biết thế”.

Ba thần cũng ngạc nhiên lắm. Sau cùng Odin cất lời nghiêm khắc hỏi:

“Ông Phượng Hoàng, ông là ai? Ông nói vậy là có ý làm sao?”

Phượng Hoàng nói:

“Xin quí vị hãy chia phần cho tôi với. Sau đó quí vị sẽ thấy thịt nướng một cái là chín liền”.

Ba thần lúc đó đói đến muốn té xỉu rồi nên đồng thanh bảo:

“Vậy thì xin hãy xuống mà tự lấy phần của ông đi!”.

Ba thần cùng nghĩ rằng một con chim, dù là chim phượng, đòi chia phần thì ăn hết bao nả. Nào ngờ khi phượng xà xuống mới thấy nó khổng lồ biết chừng nào. Hai cánh xòe ra che rợp trời, vỗ mạnh thành giông bão, hai chân thò xuống mạnh như những móc sắt. Phượng Hoàng đã dùng cả mỏ lẫn vuốt quặp được một chân và hai vai con bò.

Thấy vậy Loki giận lắm hét lên:

“Loài ác điểu ô trọc, mi đâu phải là sư tử mà lại tự chia phần theo kiểu cha chú đó, hãy trả lại thịt bò của bọn ta như xưa.”

Tiện tay Loki vớ được khúc gậy dài bèn vung lên giáng mạnh vào con chim khổng lồ.

Thật là kỳ lạ, trong khi con chim vừa vỗ cánh lên cao vừa như cất tiếng cười hô hố riễu cợt, đầu gậy đập xuống dính chặt vào lưng chim, còn Loki cũng bị dính chặt vào đầu kia.

Thấy mình bị nhấc bổng lên theo cánh chim bay, Loki hốt hoảng hét lên với Odin và Hoenir:
“Cứu tôi với! Cứu tôi với!”

Nhưng cả Odin và Hoenir chưa ai kịp làm gì thì chim phượng đã bay xa, tha theo Loki, bay là là, lướt qua đầm lầy này, lướt qua bụi gai nọ. Cứ như thế cho đến khi Loki cảm thấy cả cơ thể rời rã như cây cỏ dại bị nhổ bật rễ, hai cánh tay như sắp đứt lìa khỏi vai. Lúc đó chim phượng mới bay chậm lại chút ít, rồi lên tiếng:

“Này Loki, không ai có thể cứu được ông ngoài tôi ra. Ông đừng hòng buông được tay rời khỏi chiếc gậy này. Muốn thoát nạn hãy hứa giúp tôi một việc”.

Loki rên rỉ:

“Được được, hãy hạ cánh cho ta xuống, rồi nói cho ta biết ngươi là ai và muốn gì ta sẽ giúp”.
Phượng Hoàng nói:

“Tôi là người khổng lồ Thiasse, kẻ thù của chư thần trên thiên đình. Nhưng tôi biết ông không nỡ ghét bỏ tôi vì chính vợ ông cũng là một nữ khổng lồ”.

“Phải phải, ta yêu, ta quý người vợ hiền của ta lắm. Hãy nói điều ngươi muốn ta giúp!”.

“Tôi muốn ông giúp tôi lấy cắp những trái táo của nàng Iduna!”.

Đó là những trái táo ăn vào thì cải lão hoàn đồng, trường sinh bất tử. Tất cả chư thần trên thiên đình sở dĩ mãi mãi trẻ đẹp như vậy là nhờ những trái táo của nàng Iduna. Bởi vậy khi Thiasse vừa dứt lời, Loki đã kêu lên:

“Không được rồi! Hẳn ngươi cũng biết những trái táo đó là bảo vật của cả chư thần. Ai mà ăn cắp nổi!? Giả dụ như ngươi lẩn tới định ăn cắp thì chỉ một tiếng hô hoán của nàng Iduna là lập tức cả thiên đình vây lấy ngươi mà làm thịt”.

Thiasse nói:

“Vậy thì ông phải tìm kế cho tôi bắt cóc được cả nàng. Ông đã hứa là sẽ giúp tôi kia mà”.

Một ý nghĩ thoáng qua trong trí Loki: giúp Thiasse bắt cóc Iduna rồi tất Thiasse cũng sẽ để cho mình thỉnh thoảng được thưởng thức hương vị thứ táo cải lão hoàn đồng đó. Tóm lại chư thần trên thiên đình ngày một già yếu trong khi chỉ có Loki thoát ngoài vòng sinh lão bệnh tử, khoái biết chừng nào. Ý nghĩ đó coi bộ hợp với tính khí gian manh xảo quyệt của Loki, nên Loki trả lời:

“Được lắm, ta sẽ giúp ngươi điều đó, nhưng ngươi đừng quên những nguy hiểm ta phải trải qua khi thực hiện kế đó, đừng quên ta với người là bà con xa gần với nhau. Vậy khi được toại nguyện, ta sẽ nhờ lại người một chuyện khác”.

Thiasse hài lòng thả Loki xuống đất. Loki chạy một mạch về thung lũng cũ nướng thịt với Odin và Hoenir. Cả ba vui vẻ ăn thịt nướng no nê rồi quay trở lại thiên đình. Tất nhiên, Loki không tiết lộ gì về câu chuyện kín đã giao ước với Thiasse.

Ngày qua ngày, tới bữa nọ Loki đến cánh đồng hoa nơi Iduna vẫn hằng lui tới . Iduna khi đó đương ngồi chải mớ tóc vàng ánh của nàng bên dòng suối bạc , giỏ táo vẫn giữ trong lòng . Nàng mặc áo lụa xanh lơ thêu hoa thêu nụ bằng chỉ màu , nàng thắt ngang lưng chiếc thắt lưng màu vàng óng . Nàng luôn luôn đẹp và hiền như vậy . Thấy Loki tới nàng đon đả lên tiếng :

“ Chào Loki , phải chăng bạn cần nhấm nháp trái táo của tôi để xóa những vết nhăn có thể xuất hiện ở hai bên đuôi mắt ?”

Loki đáp :

“ Không đâu Iduna ạ , tôi mới tìm thấy một nơi có cây táo coi bộ ngọt hơn và thần diệu hơn táo của nàng nhiều . “

Iduna lắc đầu :

“ Đừng nói đùa Loki , ở thiên đình này còn kiếm đâu ra thứ táo thần diệu hơn táo của tôi ?”

“ Vậy mà có đấy Iduna ạ . Trong một khu rừng nhỏ không xa thiên đình là mấy có một cây táo già , dáng xù xì cằn cỗi mà cành thì nặng trĩu những trái táo ửng hồng như má con gái.”

“ Nếu thế Loki hãy mang tới đây cho tôi vài trái để so sánh thử xem thứ nào hơn thứ nào.”

“ Điều đó quyết là không được rồi. Tôi giữ kín mà. Rồi đây chư thần sẽ tìm tới xin thưởng thức táo thần chứ không tìm đến Iduna nữa đâu “.

Iduna bắt đầu vật nài vì trí tò mò bị kích thích :

“ Thôi , Loki chỉ cho tôi nơi có cây táo đó đi !”

Loki làm bộ ngần ngừ rồi nói :

“ Tôi quý Iduna lắm mới cho biết đấy , nhưng nhớ kỹ là phải giữ bí mật tuyệt đối nhé .”

Iduna gật đầu lia lịa :

“ Được rồi , hãy đưa tôi tới đó ngay, hiện giờ không có ai ở đây .”

Loki chỉ đợi có vậy bèn nói :

“ Nào , chúng ta đi ngay. Iduna hãy đem theo giỏ táo của nàng để tiện bề so sánh , nhưng nhất định táo của tôi ngon hơn rồi”.

Iduna tất tả chạy theo Loki , mang theo giỏ táo của nàng . Nhưng đi một quãng đã khá xa mà nào nàng có thấy bóng dáng khu rừng với cây táo nào đâu .

Nàng cảm thấy rờn rợn sợ hãi , thì Loki nói chỉ còn một quãng nhỏ nữa thôi . Tới đúng chỗ mai phục , Thiasse trong bộ áo chim phượng hoàng của hắn bất chợt xà xuống bắt cóc liền nàng Iduna cùng giỏ táo thần , mang về lâu đài của hắn ở Jotunheim , xứ của người khổng lồ .

Loki lén trở lại thiên đình , đinh ninh không ai trông thấy mình vừa ra đi với Iduna .

Thoạt ít ai chú ý đến sự vắng mặt khá lâu của Iduna , nhưng rồi dấu vết thời gian bắt đầu in trên khuôn mặt chư thần thành những nét nhăn , sức lực dẻo dai của chư thần cũng sút kém trông thấy.

Nữ thần Freya đã ngại không dám nhìn bóng mình trong gương nữa , thần Baldur đẹp trai là vậy mà da mặt cũng tái lợt , đôi mắt ngơ ngác . Cả thiên đình đượm vẻ thê lương của cảnh thu tàn đông tới . Nếu không cấp tốc tìm cho ra Iduna thì chư thần cũng sẽ úa héo hết như lá vàng cuối thu sang đông . Chư thần bèn họp đại hội nghị để điều tra xem ai là kẻ trông thấy Iduna lần cuối cùng , thì Heimdall ( thần ánh sáng , kẻ coi cầu vồng , đường ra khỏi thiên đình) nói đã trông thấy Loki đi cùng Iduna vào một buổi sáng nọ , rồi từ đấy Iduna mất tích. Như vậy thì không còn nghi ngờ gì nữa, đích thị Loki đã làm điều gian manh khuất tất đây . Chư thần bèn trói gô Loki lại dẫn ra trước đại hội đồng dọa nếu không thú thực điều đã làm có thể bị giết . Sợ quá Loki thú thực hết điều mình làm .

Cả thiên đình hốt hoảng đến cực độ khi vỡ lẽ ra là Iduna và giỏ táo thần của nàng đã bị cầm tù ở thế giới người khổng lồ , trong khi đó chư thần già nua dần từng giây phút . Cáu quá thần Thor túm lấy cổ Loki tung lên cao nhiều lần đến nỗi gót chân Loki đập vào mặt trăng rồi lại chấm xuống biển , sau đó thần Thor gầm lên :

“Nếu mi không tìm được cách nào mang Iduna về đây ta sẽ hành hạ mi nặng gấp bội thế này nữa .”
Loki run lập cập đáp :

“Nhưng tôi biết làm thế nào đây ?”

Thần Thor càng gầm lên :

“Làm thế nào được thì làm, kệ mi, đó là phần mi ! Hãy đi và mang Iduna về đây ngay lập tức !”
Loki suy nghĩ giây lâu rồi ngỏ ý xin mượn chiếc áo chim ưng của nữ thần Freya. Thoạt Freya không muốn, nhưng sau chư thần khuyên giải nên nàng ưng.

Loki khoác áo chim ưng vào, rồi bay vù ngay lên không vượt qua bao rặng núi cao và thung lũng sâu, bay qua sông Ifling, ranh giới giữa thiên đình với thế giới khổng lồ. May sao khi Loki tới lâu đài Thiasse thì tên khổng lồ này còn mải đi câu ngoài biển cả. Nàng Iduna đương bị nhốt bên trong , u sầu khóc lóc tỉ tê. Khi nghe có tiếng động trên cửa sổ, nàng ngẩng lên nhìn thấy con chim ưng lớn, lòng càng hoảng sợ. Loki lên tiếng:

“Iduna đừng sợ, ta là bạn nàng đây, ta là Loki đến cứu nàng đây !”

Iduna càng hốt hoảng:

“Loki đâu phải bạn ta. Chính vì hắn mà ta bị bắt cóc tới nơi này, hắn đâu phải bạn ta !”

Loki nói:

“Chính ta là Loki tới cứu nàng đây, đừng để mất thì giờ vô ích nữa. Phải gấp rời khỏi nơi này trước khi Thiasse đi câu về đây. Lẹ lên !”

“Nhưng làm sao tôi dời khỏi nơi đây được ? Cổng thì khóa, cửa sổ thì có chấn song.”

“Ta có thể hóa phép cho nàng trở thành nhỏ như hạt dẻ. Lẹ lên! ”

“Còn giỏ táo của tôi thì sao?”

“Phải mang về chứ còn gì nữa, mang được nàng về mà không có giỏ táo thì chư thần sẽ đối xử với ta ra sao”.

Quả nhiên Loki hóa phép cho Iduna cùng giỏ táo nhỏ lại để có thể chui lọt qua song cửa sổ, rồi dùng móng chim ưng quặp lấy nàng mà bay về Asgard.

Lát sau Thiasse về khám phá ra cơ sự, vội mặc áo chim phượng hoàng bay đuổi gấp chim ưng. Cánh phượng hoàng vốn khỏe, bay nhanh hơn bất kỳ loài chim nào, nên trước sau rồi cũng tới lúc chim phượng đuổi kịp chim ưng.

Loki nghe tiếng kêu vang của chim phượng đương đuổi gấp thì hoảng sợ lắm, nhưng lúc đó Loki cũng đã vượt qua được con sông biên giới, cố sức bay miết về trung tâm Asgard.

Chư thần trên thiên đình khi đó đương sốt lòng nóng ruột tụ tập cả trên cầu vồng đăm đăm nhìn về phương Bắc. Thốt nhiên chư thần thấy con chim ưng đương vỗ cánh bay miết, dưới chân quặp một vật gì như cái hạt dẻ cùng cái hộp nhỏ thì đã đoán ra là ai rồi. Sau lại thấy bóng con phượng hoàng hùng vĩ đương vỗ cánh hăm hở đuổi theo mỗi lúc một gần, ai nấy đều thấy mối nguy cơ đe dọa cả thiên đình.

Không ai bảo ai, chư thần kể cả Odin, cùng tíu tít thu thập củi khô chất thành một đống cao ngất. Khi Loki vừa bay vượt qua bức thành cao của thiên đình, hạ nàng Iduna cùng giỏ táo thần xuống đất, chư thần bèn cho phóng hỏa đống củi khô. Lửa ngùn ngụt bốc cao ngất trời. Thiasse đương đà bay nhanh không hãm kịp, lao đầu vào bức thành lửa, cánh chim phượng cháy vèo, Thiasse hết bay được, ngã lăn kềnh xuống đất, bị thần Thor giáng cho một búa chết liền.

Chư thần reo mừng chiến thắng. Loki hóa phép cho nàng Iduna và giỏ táo thần lớn trở lại kích thước cũ. Chư thần xúm lại quanh Iduna và nàng trao cho từng thần nếm táo để được cải lão hoàn đồng và hùng mạnh trở lại như xưa. Hú vía!

Cả thiên đình tai qua nạn khỏi, nhưng cũng từ đấy chư không vị nào quên trò chơi gian manh, nguy hiểm đã qua của Loki. Chư thần ủ kỹ kỷ niệm xấu xa đó trong lòng như người ta vùi sâu một hạt giống trong lòng đất. Danh dự Loki, âm hưởng cái tên Loki hạ giá rõ rệt giữa chư thần tại chốn thiên đình, điều đó tưởng không có chi là lạ.