Cũng như tên gọi rất “amorphism” (vô định hình, không có hình dạng nhất định), Amorphis thừa hưởng tinh hoa từ các nhóm classic metal và progressive của những năm 70 như Black Sabbath, Iron Maiden, Venom cũng như các ban metal hiện đại. Amorphis không chỉ được biết đến bởi những ảnh hưởng trong classic rock mà họ còn nổi tiếng như một ban nhạc chuyên sử dụng các sử thi, thần thoại của “đất mẹ” Phần Lan như một nguồn cảm hứng dồi dào cho lyrics.
Ra đời vào đầu những năm 90, khi mà sự phát triển bùng nổ của các ban death châu Âu đạt tới đỉnh điểm, Amorphis đã trải qua hơn16 năm “lăn lộn” và thường hay được so sánh với các nhóm lẫy lừng khác Katatonia hay Anathema. Eclipse là album melodic doom death rất tiêu biểu cho âm nhạc của Amorphis.
Nếu bạn không biết hay chưa từng nghe Amorphis thì cũng chả sao. Brother Moon là một bài rất Amorphis và không phải là bất kỳ cái gì khác nữa. Cũng như tựa đề Eclipse (nhật thực, nguyệt thực), Brother Moon (track 9) là một đối xứng hài hòa với Two Moon – ca khúc mở đầu album, tạo thành một “cặp đôi” thu hút nhau bởi tính tương khắc và cả một chút …bất đồng.
Nếu Two Moon với keyboard chơi mạnh mẽ, ráo riết ở hai phần đầu và cuối để nhấn nhá cho đoạn chorus chậm rãi thì Brother Moon triển khai theo hướng ngược lại: intro nhẹ nhàng thơ mộng để “dọn đường” cho trống, bass và những đoạn riff bay bổng dữ dội ngọt ngào. Đây cũng là một trong các ca khúc đánh dấu cho cuộc thử nghiệm của Amorphis với folk và gothic, một nhánh rẽ mềm mại và “bồng bềnh” ra xa khỏi phong cách death metal từ thuở ban đầu. Ai từng mê mệt Tales of the Thousand Lakes có thể tìm lại được cảm giác quen thuộc ngày xưa qua album này cộng thêm với vẻ đẹp progressive từ một album nổi tiếng khác của Amorphis là Elegy.
Có ý kiến cho rằng rock Mỹ thường bạo lực, nặng nề, bụi bặm, khô khan cằn cỗi so với sự thơ mộng, quyến rũ và ngọt ngào của rock châu Âu. Brother Moon là bằng chứng cho tâm hồn thơ mộng và thể lực dồi dào của Amorphis: lyrics tràn ngập không khí tĩnh lặng, huyền ảo và trong trẻo của đầm lầy ao hồ, núi non hùng vĩ, của âm thanh khẽ khàng ve vuốt của lá cây và sóng nước, của ánh trăng dịu dàng và những ngôi sao lung linh…
Cũng phải nói thêm là cá nhân người viết không hề có ý chê bai rock Mỹ để làm nổi bật tính thơ mộng trữ tình của rock châu Âu, mà Brother Moon quả thật là một bức tranh yên tĩnh về thiên nhiên hoang sơ tươi đẹp và vũ trụ bao la, đưa người nghe tới những nơi chốn mà họ chưa bao giờ tới. Không cần phải đặt bên cạnh vẻ đẹp xấu xí bạo lực cằn cỗi gai góc của rock Mỹ mới thấy được nét cao sang “thanh mai trúc mã” của nó mà tự bản thân nó đã quá hoàn thiện, thoát tục và mượt mà. Đứng riêng ra một chỗ lẻ loi cũng dư sức làm đứng tim khối kẻ tình si.
Lâu rồi mới có một ca khúc khiến anh suy nghĩ nhiều như thế. Ngồi lặng lẽ, anh nghe một mình, hát một mình, nghĩ vu vơ một mình và rồi cũng quyết định một mình. Ta đã xa nhau tự bao giờ? Phút giây yêu thương xa xưa chỉ còn là kỉ niệm đẹp, nỗi đau ám ảnh bao lâu chỉ còn là kí ức. Và trong giây phút này đây, mỗi chúng ta đứng trên một con đường, ngóng trông về nhau như một người bạn. Để rồi có những lúc tim chợt nhói lên về một miền dĩ vãng, như lúc này, khi anh đang nghe Now and then
The past is so familiar But that’s why you couldn’t stay Too many ghosts, too many haunted dreams Beside you were built to find your own way… Quá khứ thân thương ngày nào Lại chính là lý do khiến em không thể ở lại Quá nhiều ám ảnh và ảo mộng Và em được sinh ra để tiến bước trên con đường của chính mình
Em ra đi, anh cũng ra đi, mỗi người một hướng hệt như hai đường thẳng song song không một phút nào gặp lại nhau. Nhưng anh biết, con đường mai này em bước là con đường tốt. Anh vẫn mong và hi vọng điều đó đến với em bằng tất cả tình yêu anh đã dành cho em. Nhưng, dù sao, mọi thứ cũng đã là quá khứ, đã trôi xa hết rồi, phải không em?
But after all these years, I thought we’d still hold on But when I reach for you and search your eyes I see you’ve already gone… That’s OK I’ll be fine Sau bao năm bên nhau, anh những tưởng đôi ta vẫn mặn nồng Nhưng khi anh tìm đến em và tìm kiếm đôi mắt em Anh nhận ra rằng em đã đi Được thôi Anh sẽ ổn Anh từng nói rằng “nếu trong cuộc đời này có một thứ không bao giờ thay đổi đó là sự thay đổi“. Chẳng biết em hiểu được điều đó bao nhiêu nhỉ? Cũng giống như vậy, em cũng thay đổi và anh cũng thế. Khi mới yêu, ai cũng lý tưởng một giấc mơ, nhưng nào ai biết những giấc mơ đó chỉ là ảo mộng. Ai cũng mơ ước một ngày mai ấm nồng. Nhưng có biết được đâu, đường đời sóng gió, đường tình trắc trở và giấc mơ chia hai! Giờ đây, khi anh cầu mong tìm thấy một chút gì nồng ấm còn sót lại. Nhưng chỉ còn lại một vỏ bọc của sự nồng ấm. Bởi, em đã đi xa khỏi nơi ấy từ rất lâu rồi. Được thôi, mọi thứ đã thay đổi, anh cũng sẽ đổi thay theo để thích nghi với hoàn cảnh, để mình không bị bỏ rơi lại phía sau. Và cuối cùng… I’ve got myself, I’ll heal in time But when you leave just remember what we had… Anh đã tìm lại được chính mình, và anh sẽ bình phục theo thời gian Nhưng khi em rời xa, hãy nhớ đến những gì chúng ta từng có…
Vết thương rồi lành lại, nỗi đau sẽ nguôi ngoai. Theo thời gian, mọi thứ sẽ bình phục. Hoặc theo thời gian, mọi thứ sẽ không còn. Thời gian thật đáng sợ! Trên con đường xa mong em hãy lưu giữ một chút gì về anh, dù nhỏ, dù ít cũng xin ghi dấu lại. Đừng quên, đừng rửa sạch, đừng chối từ như những vết bụi mờ đáng phải gột rửa nhé em ! There’s more to life than just you I may cry but I’ll make it through And I know that the sun will shine again Though I may think of you now and then… Trong cuộc sống vẫn còn nhiều thứ quan trọng hơn em Anh có thể khóc nhưng anh sẽ vượt qua được Và anh biết mặt trời sẽ lại tỏa sáng Dù có thể một lúc nào đó anh vẫn nghĩ về em Cuộc sống không giản đơn chỉ là một màu xanh như cái thuở mới bước vào đời anh từng nghĩ. Những vết lấm tấm đen bôi lên cái khung màu xanh đó khiến anh phải chấp nhận sự thật: Cuộc sống muôn màu! Sẽ còn nhiều khó khăn phía trước chờ đợi anh hơn là những nỗi đau trước mắt và ngày qua mà anh phải chịu. Anh cần phải mạnh mẽ hơn nữa. Chắc rồi một ngày nào đó, anh sẽ rơi nước mắt… Chắc hẳn! Nhưng, không có mùa đông nào kéo dài quanh năm suốt tháng. Thế nên, cũng không có nỗi đau nào tồn tại suốt cả đời người. Và biết đâu một lúc nào đó trong vô thức, anh sẽ gọi tên em …. Can’t do a thing with ashes But throw them to the wind… Though this heart may be in pieces now You know I’ll build it up again and… I’ll come back stronger than I ever did before Just don’t turn around when you walk out that door… That’s OK I’ll be fine Không thể làm gì được với bụi bẩn Nhưng hãy để gió cuốn chúng đi Trái tim anh có thể tan thành từng mảnh Nhưng em biết là anh sẽ gắn liền lại Anh sẽ trở lại mạnh mẽ hơn anh trước đây Chỉ mong em ra đi đừng quay trở lại Được thôi Anh sẽ ổn Không thể thổi bùng một đám lửa từ những tàn tro, em biết rõ điều đó mà. Thế thì anh sẽ đứng đây, khoanh tay lặng lẽ nhìn gió cuốn xa, cuốn sạch mọi thứ. Dù anh đau, đau rất nhiều nhưng rồi mọi thứ sẽ qua. Có thể giờ đây anh đang dừng lại, nhưng rồi sẽ đứng dậy và tiếp tục bước đi, nghênh mặt chờ đón những khó khăn sắp tới. Sẽ mạnh mẽ hơn quá khứ, sẽ kiên cường hơn bây giờ… Và sẽ không vấp ngã khi gặp lại những nỗi đau như hôm nay.
I’ve got myself, I’ll heal in time… but when you leave just remember what we had… There’s more to life than just you I may cry but I’ll make it through And even though our stories at the end I still may think of you now and then…
Anh đã tìm lại được chính mình và anh sẽ bình phục theo thời gian Nhưng khi rời đi em hãy nhớ về những gì chúng ta đã có Có những điều trong cuộc sống còn quan trọng hơn em Anh có thể khóc nhưng anh sẽ vượt qua được Và thậm chí khi chuyện của chúng ta kết thúc Thì một lúc nào đó anh vẫn nghĩ về em Một ngày nào đó, biết đâu anh sẽ gọi tên em, quá khứ yêu thương! Chúng ta không cô đơn. Chúng ta vẫn đi cùng nhau nhưng chỉ là hai đường thẳng không bao giờ gặp được nhau. Phải rồi, hai đường thẳng song song. Một khoảnh khắc nào đó, anh sẽ vẫn nghĩ về em Quá khứ, xin giã từ!
Một bản tình ca êm ái ngọt ngào, cũng thoảng trên nền piano rải nhẹ nhàng không dành cho người yêu nhưng dành cho người loay hoay trong mớ bòng bong ngày xưa. Người duy nhất cảm thông, người duy nhất gục ngã. The Fallen One.
I saw your face in the morning sun
Oh, I thought you were there
I heard your voice as the wind passed me by
silently, whispering my name
Ta thấy gương mặt em trong vầng dương ban sớm
và chợt nghĩ rằng em cũng đang ở nơi đó
Ta nghe giọng em khẽ thì thầm
Gọi tên ta trong lặng lẽ
Giờ anh đang ở đâu, em không biết. Rồi ánh nến lại một lần nữa mang em đến với những suy tưởng rối bời, có lẽ rất ngu ngốc và rảnh hơi nữa. Có bao nhiêu điều nói ra có lẽ nhẹ nhõm hơn mặc dù chẳng giải quyết được gì nhưng em đã giữ mãi trong lòng. Để rồi nó chẳng bao giờ tan biến. Chiều nay lại nhớ bản rock ballad, một bản tình ca cho người ta không yêu hay có thể từng yêu và vẫn còn yêu mà ta không biết, hoặc cố tình không biết .
So many things that I wanted to say
forever left untold
I still remember the tears that you shed
over someone else
Tuổi trẻ hay băn khoăn, sau đó là chiêm nghiệm và tuổi già thì hay hối tiếc. Đúng ra là nhớ và tiếc. Em chưa đủ già để tiếc một điều gì nhưng cũng có nhiều điều để nhớ
“Có bao điều lòng ta muốn nói
Nhưng mãi mãi giữ cho riêng mình
Ta vẫn nhớ những giọt lệ em đã rơi
Vì một ai đó
Một ai khác ”
Một ai khác, em đã khóc cho ai? Em đang nghĩ vớ vẩn gì thế nhỉ? Anh giờ đây có thể đã bình thường như mọi người bình thường, mà có khi trước giờ vẫn bình thường đấy thôi. Sao em cứ phải nghĩ nhiều về những khấc biệt? Lẽ ra cái buổi chiều xa lắc kia khi ngồi trên cái gốc cây dừa đổ nhìn ra biển em nên nói hết những suy nghĩ của mình. Và như những vết chân trên cát, nó sẽ hằn sâu như 1 điều gì hệ trọng và vĩ đại rồi phai nhoà lúc nào không biết. Để đến lúc yêu một người, em không phải bận lòng vì một người khác, một người thất bại trước chính mình.
Our love could never die
all I can do is cry
save a little prayer for the fallen one
Tình yêu của chúng ta sẽ chẳng bao giờ chết đâu em
dẫu tất cả những gì ta có thể làm chỉ là khóc
và giữ lại 1 lời nguyện cầu bé nhỏ cho kẻ duy nhất gục ngã.
Kẻ gục ngã trong tình yêu và chạy trốn chính mình bằng cách khoác lên 1 vỏ bọc khác. Hay đó là em?
There is a light down at memory lane slowly fading away
Still holding on to the dreams torn apart
I will follow my heart
Một tia sáng đã rơi xuống vùng kí ức và lịm tắt dần
Vẫn giữ cho mình những giấc mơ vỡ nát ta sẽ bước theo tiếng gọi của con tim
Rồi kẻ thất bại kia sẽ bước về đâu? Vùng ánh sáng huyền ảo đang lịm tắt dần trong kí ức, có chăng chỉ là bóng tối và những câu hỏi vây bủa lấy hắn ta mà thôi.Trái tim có những lí lẽ riêng mà đa phần là những lí lẽ không thể chấp nhận đối với lí trí. Đúng là một tai hoạ khi mỗi sáng thức dậy nhìn ra bên ngoài vẫn thấy mặt trời của ngày hôm qua hoặc một ngày nào đó rất xa. Sẽ bình thường thôi nếu ta biết rằng đó là một sự thât hiển nhiên và chấp nhận nó. Tuy nhiên khốn khổ thay khi những kẻ nhỏ bé chúng ta, trong mớ toan tính vụn vặt và lẩn quẩn của đời thường lại cứ âm thầm nuôi giữ giấc mơ thấy được những tia nắng mới từ một vầng dương đã cũ
Still on my own, chasing the sun
of a time long ago
The shade in my heart, tearing apart
everything that I long for
Ta giữ cho riêng mình giấc mơ đuổi theo mặt trời của quá khứ nhưng trong tim ta, bóng tối đã xé toạc những gì ta hằng trông đợi và ta trông đợi gì? Như buổi chiều nay, em trông đợi gì? Ngày mai, ngày kia và nhiều ngày sau nữa vẫn thế, cuộc sống tiếp diễn và trôi qua mượt mà như một bản tình ca nhưng day dứt như những ước vọng không thành. Để em chết ngộp vì những điều nhỏ nhặt và ngu xuẩn như thế .
Em đã mơ thấy một giấc mơ yên ả. Có hồ nước phẳng lặng một cách kì lạ, không một chút gợn. Có những bông hoa tím xanh mỏng manh sáng lên mờ ảo cúi mình nhìn xuống mặt hồ tĩnh lặng như gương. Và cũng như em, những bông hoa kia khẽ rùng mình. Khi không tìm ra hình ảnh của chính mình nơi đáy nước mà chỉ thấy những viên sỏi nằm mãi nơi lòng hồ, câm lặng, nhỏ nhoi nhưng chẳng bao giờ tan vào nước .
Và lần thứ ba nhìn vào ánh nến vàng buồn bã như không thật nhảy múa trước mặt em, em thấy bóng tối phản chiếu từ đôi mắt mình. Ngoài kia hình như mặt trời cũng lặn rồi thì phải.
Still on my own, chasing the sun
of a time long ago
The shade in my heart, tearing apart
everything that I long for
Đôi khi cần một cảm giác bình yên cho mình, đôi khi cần tìm thấy tận cùng sự thanh thản tôi lại thả mình trong giai điệu ” Wings of destiny ” của RHAPSODY để tìm lại sự thanh tĩnh trong lòng. Tiếng nhạc rải điều , trầm và chậm đưa cả cõi lòng như mê mang, như ngủ quên luôn trong chính mình. Tiếng đàn nhấn nhá từng “giọt” từng “giọt” nhẹ nhàng như nước bắn rơi trên mặt phím đàn. Nhắm mắt lại để khẽ chạm vào những nốt thanh âm đang vây lấy… cả không gian như trải dài ra, lang toả miên man.
Ngày đã dần qua đi nhưng tôi vẫn ở lại nơi này, cùng những cánh hồng ngọt ngào, cùng những ngọn đồi xanh mướt… Bên biển yêu dấu, mặt hồ và cả bầu trời, Đất Mẹ dấu yêu, vùng đất tĩnh lặng xoá hết những nghĩ suy trong con, con muốn đắm chìm mình trong Người, hoàn toàn trong Người. Hãy âu yếm con và linh hồn con trong khi con nhắm nghiền mắt lại. Trên đôi cánh định mệnh, vượt qua bầu trời trong xanh đến tận cùng chân trời xa thẳm con lại sẽ bay. Miền đất bình yên thân yêu, Đất mẹ thân yêu hãy vuốt ve chở che linh hồn con trong khi mắt con nhắm nghiền. Trên đôi cánh định mệnh, vượt qua bầu trời trong xanh đến tận cùng chân trời xa thẳm con lại sẽ bay.
Từng nốt nhạc vang lên có điều gì đó khe khẽ ngân lên và tha thiết lắm cứ níu lấy tôi. Và tôi cứ thế thích nhắm nghiền mắt lại để nghe đi nghe lại khúc intro ngắn ngủi đó. Một thứ cảm giác nhẹ nhàng len lỏi vào lòng, nhẹ lắm tưởng như làn khói nhẹ chỉ khẽ chạm tay vào là tan biến mất đi vậy. Chỉ những khi nhắm mắt lại hoàn toàn tôi mới có thể cảm thấy quanh tôi từng nốt nhạc đang nhảy múa theo giai điệu của chúng. Đôi lúc nghĩ chỉ cần khẽ đưa tay ra là tôi có thể chạm vào được. Nhưng chỉ cần mở mắt ra tất cả những nốt nhạc ấy sẽ biến mất trong tôi, chỉ có thể nghe mà không thể cảm được những gì chất chứa trong nó. Đôi khi nhắm mắt tôi cứ ngỡ âm thanh là cái gì đó thực sự chạm vào được, những âm thanh mang hình hài những nốt nhạc cứ thể đang xen nhau quay lấy trong mỗi dòng suy nghĩ của tôi. Khi những âm thanh khởi đầu khẽ chùng xuống, lời nhạc vang lên để đưa những hình ảnh chỉ vừa manh nha xuất hiện trong đầu thành khung cảnh rõ dần rõ dần như vừa xua đi màng sương che lấp.
Day has gone but I’m still here with you
my sweet rose my green hills
beloved sea, lakes and sky
beloved mother earth
Đã có bao giờ bạn ngã dài trên thảm thảo nguyên mênh mông rộng lớn chưa, đã bao giờ bạn hoàn toàn đắm mình dưới bầu trời bao la chưa. Thử nhắm mắt và nắm ngửa mặt lên bầu trời bạn sẽ tìm thấy một cảm giác rất khó tả. Xung quanh sẽ rộng lớn hơn, không gian không còn những rào chắn ngăn cách nữa. Chỉ có bầu trời, mặt đất và bạn trong cái không gian to lớn đó. Lúc đó bạn chỉ có thể cảm thấy mình thật sự bé nhỏ lắm.
Silent land erase my thoughts
I wanna lose myself in you, all in you
caress me and my soul
while I close my eyes
Tôi cứ nhớ rõ câu hát trong nhạc Trịnh mỗi lần nghe đến đoạn nhạc này, tôi lại tìm thấy đâu đó sự tương đồng trong cái cách ngã lưng xuống đất để bỏ quên đi bao mệt mỏi. Với nhạc Trịnh thì đó là : ” Mệt quá chân ta này tìm đến chiếc ghế nghỉ ngơi. Mệt quá thân ta này nằm xuống với đất muôn đời ” .Nhưng giai điệu của câu hát đó trong nhạc Trịnh lại nhanh chứ không nhẹ nhàng lan toả thế này. Bạn có cảm thấy không khi mệt mỏi , chỉ cần ngã lưng thẳng xuống đất , bạn cảm thấy như bao mệt mỏi ưu phiền như được xua tan bớt đi nhiều. Có lúc tôi tự nghĩ liệu mình có muốn nhắm nghiền mắt lại… mãi mãi không thức tỉnh nữa không (?!!)
On wings of destiny
through virgin skies
to far horizons I will fly
Khi trong bạn đã là sự thanh thản , đã là những điều bình yên, hãy để suy nghĩ được chắp cánh, hãy để tâm hồn bạn có thể bay cao đến bầu trời, hãy để những suy nghĩ đuổi bắt nhau qua những áng mây ngàn cao thẳm. Hãy để bạn có trong mình cảm giác được bay thực sự, điều này chỉ có thể khi bạn quên đi những chuỗi nghĩ suy , trăn trở trong lòng. Hãy để lòng bạn lắng xuống và để cảm xúc được bay lên. Nó sẽ đưa bạn lên tầm cao mà bạn muốn. Trên cao đó, đắm mình trên những khoảng không bao la của trời, phía dưới là mặt đất sẽ nâng bạn trong tầm nhìn, gió sẽ đưa bạn vút cao, qua những cánh đồng lúa mì bạt ngàn , qua những cánh rừng thông nhọn vút phủ tuyết trắng. Qua những đỉnh núi chơ vơ giữa lưng trời và đất. Bạn là đại bàng, là chúa tể của cả đất trời rộng lớn. Biết đâu ở nơi cao thẳm ấy bạn chạm vào được đường chân trời. Dù đường chân trời luôn ở phía xa , xa lắm của bạn. Tôi vẫn nhớ như in lần đầu tiên nói chuyện với một người, chúng tôi đã nói nhiều về đường chân trời như thế. Tôi thì tin rằng đường chân trời ở xa nhưng cũng có lúc chạm vào được. Còn người đó thì không, có lẽ người đó đã đúng. Dù bây giờ tôi muốn tin lắm đường chân trời sẽ chạm vào được khi ta vươn tay đủ dài. Nhưng có lẽ điều đó chỉ nằm trong một giới hạn của sự suy nghĩ thôi. Có lẽ vậy.
Dear peaceful land, dear mother earth
caress my soul while I close my eyes
Vẫn là đất mẹ là nơi bình yên nhất mỗi khi bạn cần tìm cho mình cõi riêng .Vẫn là nơi bắt đầu cho những yêu thương, vẫn là nơi bạn hoàn toàn tin tưởng nhắm mắt lại để mình hoàn toàn trở thành một phần của lòng đất ấm áp. Nếu chết đi người ta lại trở về với đất vĩnh hằng, nơi đó không còn ai có thể lấy đi trong ta sự bình yên vốn có, không ai chạm vào được cõi lòng ta nữa. Nhắm mắt một lần rồi tỉnh dậy hay là nhắm mắt cho mãi mãi về sau. Dù sao một khi đã thuộc về lòng đất hoàn toàn bạn mới tìm thấy cho mình cõi yên tĩnh vĩnh hằng. Còn bây giờ , mỗi lúc chông chênh, mỗi lúc bạn ngỡ mình vấp ngã, hãy nằm xuống đất ngơi nghỉ trong giây lát, để rồi lại tìm thấy sức mạnh trong bạn lớn dần lên , đủ để bạn có thể tự đứng dậy. Khi bạn quá ư mệt mỏi hãy cho phép mình được khuỵ ngã một lần rồi sau đó lại vững vàng đứng dậy. Và lại vươn đến trời cao thăm thẳm kia, bạn sẽ tìm thấy mình cũng đang bay đâu đó trên bầu trời xanh ngút ngàn kia…
Ngồi một mình trong phòng trọ, tôi cảm thấy mình thật trống trải và đơn độc biết bao, đã 11h khuya tôi vẫn còn cậm cụi vào cái máy tính, nó như “thằng bạn thân” của tôi, giờ này tôi vẫn hay nghe một vài bản ballad để giải khuây một lúc, nhưng hôm nay tôi lại để chế độ shuffle cho cái library của mình, bất chợt nghe lại những giai điệu nhẹ nhàng mãnh liệt của Broken, tôi cảm giác có một ký ức gì đó đảng chảy trong tâm trí, bài hát này đã lâu rồi tôi không nghe và mỗi lần nghe lại đều gợi lại cho tôi những cảm xúc khác lạ.
Bài hát được mở đầu bằng đoạn accord nhẹ nhàng trên nền tiếng gió rít như đang thì thào cho ta về một câu chuyện nào đó, có lẽ là câu chuyện trên khu đồi vắng lặng và mọi thứ ta có thể cảm nhận được, ngay cả những âm thanh rất. Có lẽ đó là dấu hiệu của một bài hát mang màu sắc buồn. Trên nền nhạc trầm buồn ấy giọng hát trầm lắng, nhưng khỏe khắn của Seether cất lên như đang kể cho ta nghe về những cảm xúc của anh.
Tôi muốn em biết rằng
Tôi yêu cách mà em mĩm cười
Nghe đoạn mở đầu cùa bài hát làm tôi nhớ đến ký niệm ngọt ngào của tôi, tôi không biết cảm giác của tôi lúc này có giống với tác giả khi viết nó không, thật trùng hợp quá khi đó là lần đầu tiên tôi gặp cô ấy, cũng nụ cười đó. . .
Tôi vẫn thường đến trường và về nhà bằng xe bus, tôi đã quen cái cảnh tất bật của những bạn sinh viên khi tranh thủ lên xe để kịp về nhà, lúc đó đã là sinh viên năm 4 nên tôi cũng bận hơn. Cái ngày mà tôi gặp em, em nhìn tôi ánh mắt trong trẻo long lanh, em nỡ một nụ cười thật hiền hậu và ấm áp biết bao, tôi cảm giác rằng nụ cười đó là dành cho tôi (chứ không phải ai khác trên trạm xe bus đông đúc ấy) và tôi đã quen em từ đó… Và cứ buồi chiều tan học chúng tôi không hẹn mà gặp nhau trên cùng chuyến xe bus. Không biết từ khi nào tôi đã yêu nụ cười đó, tôi thích cái cách mà em mỉm cười, tôi ước gì mình có thể nói với em rằng “Em biết không? Tôi rất yêu nụ cười đó của em”.
Tôi vẫn giữ bên mình hình bóng của em
Vì tôi biết rằng nó sẽ làm vơi đi nỗi nhớ em
Hình bóng em vẫn luôn trong tâm trì tôi, làm sao tôi có thể quên được nụ cười đó ánh mắt đó, những lúc mệt mỏi vì thi cữ, những lúc buồn vì xa nhà, nụ cười của em đã làm tôi vơi đi rất nhiều, tôi tự nhũ mình sẽ không được quên em, và phải cố gắng thật nhiều để khi em nhìn tôi vẫn giữ được nụ cười ấy.
Nhưng trong nụ cười đáng yêu đó tôi cảm giác được những ưu phiền trong em, nỗi lòng mà em chưa biết tỏ cùng ai.
Tôi muốn được bên em
Làm vơi đi những những muộn phiền trong em
Phải chăng đó là nỗi nhớ của em khi xa nhà, xa gia đình, hay những lo toan vì tương lai khi ra trường, hay những lần tôi bận quá không thể đi cùng em. Nhưng dù cho điều gì xảy ra tôi vẫn sẽ bên em, sẽ không để em phải một mình trên thế giới này. Tôi không thể hình dung được sẽ ra sao nếu một ngày kia em ra đi
Tôi thương nhớ, mỗi khi cô đơn
tim tôi đau đớn, khi em ra đi
Đó là những dòng cảm xúc của tôi khi nghe bài song ca tuyệt vời này, nó gợi cho tôi nhớ lại nhiều thứ, có lẽ chính điều đó làm tôi cảm giác bài hát hay hơn, đoạn dạo đầu của bài hát với giọng ca chính của nhóm seether, nhưng ci hay của bài hát chính là ở sự phối hợp của hai giọng ca, tôi đã nghe “Broken” của Seether thật sự khi nghe phiên bản song ca tôi cảm giác nó rât khác và cái hay của bài hát chính là đây.
Mọi thứ đã qua đi
Và chúng ta vẫn như xưa
Em muốn bên anh thật gần
Để xoa dịu nổi đau của anh
Vẫn với chất giọng nồng ấm, ngọt ngào ấy nhưng giọng ca lại nhẹ nhàng và tình cảm biết bao, khi xem clip của bài hát này, có cảm giác Amy Lee đẹp hơn rất nhiều, sau đôi vai cô là hình đôi cánh thiên thần, nhưng đôi cánh đó là màu đen, không biết có ý nghĩa gì không, dường như Amy Lee đang hóa thân vào một thiên thần đang lang thang trên cánh đồng hoang ấy như để tìm cho mình một nữa chăng, cũng không hẳn, hay đang tìm lại những hình bóng ngày xưa, bởi vì cô lang thang gần như vô định hay trái tim cô cũng đang chất chứa những tâm sự
Trái tim em đau đớn,
khi em đã mở rộng lòng mình
vì em đã quá yếu đuối
Một bản ballad nhẹ nhàng nhưng cũng thật mãnh liệt như chính những giai điệu trong tình yêu vậy. Sự kết hợp hoàn hảo giữa chất giọng nhẹ nhàng của Amy Lee đan xen giữa chất giọng khỏe khắn đầy lửa của seether. Khi xem video clip của ca khúc này tôi có cảm giác rằng khung cảnh của bài hát hơi buồn và tang thương, tôi cảm thấy sự u ám bao quanh, có lẽ bài hát nói về sự tan vỡ trong tình yêu, mà những người trong cuộc không thể nào nguôi.
“cause I’m broken, when I’m lonesome
I don’t feel right, when you’re gone away”
Khi nghe ca khúc bạn sẽ không phải choàng ngợp với những đoạn solo dài như những bạn metal ballad, bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn với giai điệu alternative có hơi thở của Gothic. Bài hát thật nhẹ nhàng khi mở đầu nhưng giai điệu luôn vận động như những đợt thủy triều tăng dần và đến đỉnh điểm vào cuối bài hát, khi cả hai ca sỹ cũng cất chung tiếng hát, đan xen là đoạn solo ngắn của lead hơi réo rắc nghe như tiếng trách móc của những người trong cuộc.
Đây là bài hát rất đáng nghe, nó được trau truốt một cách cẩn thận cả ca từ lẫn giai điệu, không biết có phải vì nó là một bản soundtrack không. Có một điều chắc chắn rằng đây là một trong những bản rock song ca tuyệt vời rất ít gặp trong alternative.
Scorpions là ban nhạc đã đưa rất nhiều người đến với rock qua những bản ballad nhẹ nhàng và giọng ca thật truyền cảm. Nhưng không chỉ có vậy, những bản tình ca của Scorpions luôn chứa đựng lời ca sâu sắc đầy ý nghĩa mà vẫn không hề quá sến.
Nếu bạn đã từng biết đến những Still Loving You, Send Me An Angel, Holiday, You And I… thì When You Came Into My Life lại là một bản ballad tuyệt vời nữa trong bộ sưu tập ballad của Scorpions – ban nhạc xứng đáng là ông vua của những tình khúc rock ballad ngọt ngào nhất.
Tiếng guitar chậm rãi, hòa vào tiếng bass như một lời tự sự, có lẽ… đó là lời than vãn của 1 người đang yêu.
Rock Band Scorpions
“Nụ cười của em như làm xuyên thủng tim tôi,
làm cho tôi cảm thấy dường như mình đang tìm kiếm một thứ gì đó.
Có lẽ đó là tâm hồn của em.
Tôi vẫn đang mong đợi… tôi vẫn đang mong đợi…
Một nụ hôn đã đánh mất nhưng vẫn còn đọng lại mãi mãi…
mãi mãi trong tình yêu…”
Khi em đến trong đời tôi, lấy đi hơi thở của tôi và tình yêu đã tìm thấy nhịp đập mới trong con tim. Ánh mắt của em làm tôi như luôn mơ mộng. Cảm thấy như đang thơ thẩn mong tìm thấy sự đáp lại của tình yêu.
Cả cuộc đời này chỉ có em mà thôi. Tôi vẫn luôn đợi chờ… đợi chờ từ rất lâu.
Khi em đến trong đời tôi, lấy đi hơi thở của tôi. Lúc đó trái đất dường như ngừng quay hẳn, và con tim tôi đã tìm được một nhịp đập mới. Chỉ có tình yêu mới làm được điều đó thôi…
Em đem đến cho tôi cảm giác mà tôi hằng tìm kiếm. Em đem đến cho tôi nụ cười của em, một phần của trái tim em và cả tâm hồn em! Em chính là người mà tôi chờ đợi bấy lâu nay. Từ khi em bước vào đời tôi, cả thế giới kô còn như xưa. Em khiến cho con tim tôi nồng cháy trở lại. Tôi chưa từng cảm thấy như thế này.Tình yêu của em đã tìm được con đường đến với trái tim tôi.
Đã lâu lắm rồi tôi đánh mất tự tin ở bản thân mình. Luôn cảm thấy rụt rè, mỗi khi đụng đến việc gì là tôi lại tìm mọi cách để né tránh. Đơn giản bởi vì tôi sợ rằng mình sẽ làm hỏng mọi thứ. Sợ bạn bè chê cười và khinh bỉ, tôi sống khép kín. Rất ít bạn bè, tôi sống trong cô đơn. Chán chường mọi thứ…
Nhưng rồi tôi đến với rock, tôi nghe nó bằng cả tâm hồn. Và từ If I Could Fly.Tôi bắt đầu nghe và suy nghĩ
Tiếng keyboard vang lên nhẹ nhàng, từng nốt nhạc nổi lên. Rồi bất chợt, tiếng trống bass cộng hưởng với tiếng bass loè xoè. Tôi như bay khỏi mặt đất… Một cảm giác lâng lâng bay bổng, tôi cảm thấy gai người vì nó hay quá.Tiếng nhạc lại bất chợt nhẹ đi, chỉ còn lại tiếng keyboard thánh thót,thánh thót. Vocalist riff lên giữa tiếng keyboard…
“No fear, no pain
Nobody left to blame
I’ll try alone
Make destiny my own
I learn to free my mind
Myself I now must find
Once more
Once more
Chẳng còn những nỗi sợ hãi hay những nỗi đau
Cũng còn ai mà hờn trách
Chỉ một mình tôi sẽ cố gắng tìm ra cho mình một lẽ sống
Tìm ra sự thanh thản cho tâm hồn
Và tìm ra cái tôi của bản thân mình
Một lần nữa”
Đã đến lúc tôi phải tìm lại bản chất đã đánh mất của mình. Tìm lại chính mình là tôi sẽ tìm lại được niềm tự tin. Niềm tự tin mà tôi đã đánh mất bấy lâu nay. Tôi sẽ sống đàng hoàng, sống bản lĩnh như một người đàn ông chứ không phải là một con ốc. Tôi sẽ đối diện với tất cả chứ không chạy trốn nữa. Tôi sẽ thử sức mình trước mọi thử thách. Tôi sẽ tìm con đường cho chính mình chứ không bao giờ chịu làm cái bóng của ai đó cả. Không bao giờ
“If I could fly
Like the king of the sky
Could not tumble nor fall
I would picture it all
If I could fly
See the world through my eyes
Would not stumble nor fail
To the heavens I sail
If I could fly
Giá như tôi có thể bay như một vị vua của bầu trời
Và không bao giờ ngã xuống
Tôi sẽ vẽ tất cả
và giá như tôi có thể bay
Ngắm nhìn thế giới này trong đôi mắt tôi
Tôi sẽ không bao giờ sai lầm
Và cập bến ở thiên đường
Giá như tôi có thể bay”
Đúng thế. Tôi sẽ có thể bay nếu có đôi cánh của đại bàng – của ông vua bầu trời. Khi đã bay lên không trung, bỏ lại tất cả mọi khổ đau và muộn phiền tôi sẽ thấy thanh thản hơn. Và ở đó chỉ có mình tôi giữa khoảng không bao la, một thế giới của riêng tôi. Ở đó tôi sẽ không bao giờ bị chê cười, bị khinh bỉ mỗi khi sai lầm. Nếu tôi có thể bay thì tôi sẽ không bao giờ sai lầm.Vì đối với tôi mọi việc đúng khi tôi cảm thấy đúng.
“So here I am
In solitude I stand
I’ve got dreams inside I need to realize
My faith has grown
No fear of the unknown
No more
No more
Thì giờ đây , vào lúc này
Tôi đứng một mình với những giấc mơ hằng ấp ủ
Tôi cần nhận ra rằng tôi đang có một niềm tin lớn dần
Chẳng còn sợ hãi những điều chưa biết
Không một chút nào …”
Tiếng nhạc mạnh mẽ mang đậm chất Power dường như đã tiếp thêm sức mạnh cho giấc mơ của tôi.Tiếng vocalist vẫn riff chói tai, tiếng trống và tiếng bass vẫn vang lên mạnh mẽ.Tất cả tạo nên cho giấc mơ của tôi một đôi cánh….
Tôi như đang lơ lửng giữa bầu trời, giữa thế giới rộng lớn của tôi
Có những câu hát bất chợt thoảng qua tai khi ta đi trên đường bỗng làm trái tim thổn thức, bâng khuâng, nhiều khi là giật mình vì giọng hát kia như đang nói hộ lòng mình. Âm nhạc nhiều khi làm cho người ta bật khóc vì nó nói đựơc những điều mà ta chỉ có thể trải nghiệm bằng cảm nhận của riêng mình…
Mưa dưới hiên một quán cafe ven đường.
Mưa, mưa sáng những ngày thu. Hà nội ướt, Hà nội lành lạnh. Đi trên đường, những hạt mau, thưa rơi nhoà trên mặt, bỗng từ đâu những câu hát ấy, mênh mang…, miệt mài… dội lại trong tâm trí. Từ một quán café bên đường? Hay từ trong tâm tưởng của một tâm hồn đang dồn nén bởi những cô đơn giờ đây được không gian bàng bạc mưa khai mở? Không biết, và cũng ko cần biết nữa.
Những câu hát như những lời ru miệt mài đưa bước em đi về một miền giáo đường, mà có lẽ là một miền ký ức mông lung…
Trời còn làm mây, mây trôi lang thang …
Đoá hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài…
Em mang trên tay những bông hồng hay mang tình một tình yêu, mang mà như quên, như cố quên, một sự vùi lấp những ký ức, những kỷ niệm đã làm em buồn “ru em giận hờn, ru em giận hờn..”
Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
Từng phiếm mây hồng, em mang trên vai
Tuổi buồn như lá, gió mãi cuốn đi, quay tận cuối trời..
Đời người như một giấc mộng phù du, như một điều gì đó không thật, đứng bên bờ vực của nỗi vui và cơn buồn sầu như từ kiếp trước. Tuổi em buồn, tuổi ta buồn hay cuộc đời chúng ta buồn như chiếc lá kia mỏng manh vô định. Em không biết, ta cũng không biết…
Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang,
Từng gót chân trần, em quên, em quên
Ôi miền giáo đường, ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai…
Âm điệu mênh mang trải dài suốt bài hát gợi cho ta những cảm xúc thật khó nói được bằng lời. Đời người, ai tránh được những khổ đau.
“Đoá hoa hồng tàn hôn lên môi… Lời ru miệt mài… ngàn năm, ngàn năm..”
Có những người như mang trong lòng khổ đau, sầu nhớ từ kiếp trước, để rồi khi nghe những âm điệu mênh mang ấy lại giật mình như đang nhớ lại điều gì không thực mà sao lại khiến ta buồn đến lạ
Ôi đường phố dài lời ru miệt mài…Ngàn năm..ngàn năm..
Nếu tình yêu trong alternative, Nu, hay ballad, lời lẽ được thể hiện mộc mạc, sáng tỏ, thì tình yêu trong metal được nói qua những hình ảnh so sánh chân phương, những vần thơ sâu lắng nhưng không quá vô thực. Tuy nhiên, nói tới đây, chắc ai cũng nghĩ thể loại metal mà tôi muốn nói đến là gothic, hay power metal, những thể loại mà được ví như là “metal sang”, nhưng không, thể loại mà tôi muốn nói ở đây không hẳn là “sang” như hai kiểu kia, mà nó có một cái nét thanh cao riêng của nó, đó là melodic death. Không phải cứ “death” là gào thét, đập phá, ma quái, với melodic death, cái sự đen tối và quằn quại của death được “chuyển hoá” lên một tầm cao mới, và nó rất dễ được chấp nhận bởi bất kỳ một cái lỗ tai nghe metal nào.
Quay trở lại chủ đề chính, tình yêu, những bản melodic death nói về tình yêu (death mà yêu đương, cũng ngộ, sẽ có không ít người nghĩ vậy nếu đang trong giai đoạn death metal mới xuất hiện) lại nhiều và không phải là chuyện…hiếm thấy ngày nay. Cụ thể hơn, là tôi muốn nói đến dòng melodic death đặt trưng của xứ sở nghìn hồ, đất nước có nhiêu hồ nhất thế giới, đó là Phần Lan. Tuy không chính thức phân biệt, nhưng ai nghe melodic death đều thấy sự khác biệt của melodic death Phần Lan so với melodic death Thụy Điển (nới khai sinh ra dòng nhạc này), nên melodic death Phần Lan nó có một sắc thái riêng của nó, và sẽ không ngoa nếu ta tạm gọi nó riêng là “Finnish Melodic Death Metal”. Và một trong những đại diện của dòng nhạc này, là Eternal Tears Of Sorrow, đã có một khúc ca bất hủ về tình yêu, đó là bản The River Flows Frozen, tạm dịch là Dòng Sông Băng. Bản gốc là một bản melodic death thực thụ với dual vocal rất sáng tạo và cảm xúc. Còn bản acoustic (Japanese bonus) thì lại là một bản ballad đầy lắng đọng.
Rockband Eternal Tears of Sorrow (Ảnh: metal-archives.com)
Như những chiếc lá mùa đông, tình yêu đã đóng băng, nứt ra và rơi xuống mặt đất cằn cỗi và lạnh giá. Những tia nắng yếu ớt của mặt trời bây giờ không còn sưởi ấm được vạn vật, kể cả trái tim của chúng ta. Anh và em, chúng ta vẫn đi ngang cánh đồng khô héo này, một lần nữa. Nhưng rồi, vẻ đẹp tiềm ẩn của em, đã ra đi mãi mãi, và dòng sông đã ngừng chảy, đóng băng một lần nữa. Và cuối cùng,những khoảng thời gian đau xót khi ngồi một mình dưới anh trăng đã đến, tất nhiên anh không thể nào chịu thấu nỗi đau này. Sự liên kết của đôi ta đã vỡ, điều đó đang xé toang những vết thương lòng của anh ra, không chịu đựng nổi, lúc này anh chỉ muốn được sưởi ấm bởi hơi thở của tình yêu như trước . Và rồi anh nhìn những tia nắng fía sau cảnh vật lạnh giá, anh lại nhớ đến đôi mắt em. Tia sáng của hy vọng vẫn còn trong anh, liệu những ước mơ đó có trở thành hiện thực, bên trong nỗi lòng, bên dưới những lớp băng đang bao phủ tình yêu của đôi ta ?
Những hình ảnh thơ mộng về tình yêu của người Phần Lan, nơi mà khi xưa có những mùa đông được gọi là “mùa đông vĩnh cữu” . Có những lúc, tình yêu bỗng nhiên dừng lại, mờ nhạt đi, như dòng sông đang chảy mà bị đóng băng vậy. Lúc đó, lòng người cũng buồn như cảnh vật mùa đông, còn đâu những màu xanh của hoa lá, màu vàng của ánh nắng, tất cả chỉ là một màu trắng xoá ảm đạm. Ánh trăng lạnh lẽo phảng phất nhiều hơn tia nắng ấm áp. Sự gắn bó lâu nay chợt biến mất, thay vào đó là sự cô đơn tột độ. Nỗi đau, cái lạnh, tất cả như muốn xé nát tâm hồn, cơ thể ta ra. Tuy nhiên, đâu đó vẫn còn những tia hy vọng, yếu ớt như ánh nắng mùa đông. Con người luôn tìm đến và tin vào những hy vọng khi đang tuyệt vọng, và ta nắm lấy những tia nắng yếu ớt đó, gửi vào nó những hy vọng về sự tái hợp,về một mùa xuân ấm áp. Và ta vẫn ngồi đó, dưới lớp băng đang bao phủ lấy tình yêu – thứ mà ta trân trọng nhất, hy vọng một ngày nào đó, băng sẽ tan, dòng sông sẽ lại chảy, mùa xuân lại về….
The River Flows Frozen
Tiếng piano, tiếng guitar của bài nhạc này, thật sâu lắng đến từng note, cả nhịp trống, cũng uyển chuyển, có những hồi dồn dập nhưng không quá mạnh, càng làm tăng thêm sự thổn thức, lắng đọng của bài hát. Ở version gốc, giọng harsh cất lên, quằn quại, như là lời than oán của một kẻ đang lâm vào bi kịch tình yêu, những đoạn riff đi kèm, làm tăng thêm nỗi đau quằn quại của kẻ thất tình, một hồi rồi lại nhường chỗ cho tiếng piano sâu lắng, như là những phút giây tự nhìn lại mình, ngẫm nghĩ về mối tình đang bị đóng băng. Còn ở version acoustic, tất cả đều được thể hiện bởi âm thanh mộc của guitar, piano, và cũng với nhịp trống thổn thức đó. Nó mang một sắc thái vừa mới vừa cũ, cũ ở chỗ nó vẫn lắng đọng, mới ở chỗ nó không còn những khoảnh khắc dằn xéo nữa. Ở version này, sự đau đớn như đã chuyển mình qua một giai đoạn khác, con người ta đau, xót nhưng không biểu lộ phản cảm ra bên ngoài, giống như là một sự bão hoà vậy, bởi vì đã quá quen với những nỗi đau, những cơn buồn tình đó rồi. Và giờ đây, ta chỉ ngồi, ngẫm nghĩ lại về nỗi buồn, về tình cảnh bế tắc mình đang trải qua, trong sự cô đơn, lạnh lẽo.
Tình yêu đối với mỗi người chúng ta luôn thật thiêng liêng, nhưng không có gì là mãi suôn sẻ, tình yêu có thể biến mất một cách lạnh lẽo, để lại cho ta những nỗi đau tinh thần khó chống đỡ, vì thế, hãy ráng giữ lấy tình yêu của mình nếu thật sự coi nó (bao gồm cả tình cảm chung và người yêu của mình) là quan trọng, còn không thì… who knows?
The River Flows FrozenLike frozen leaves
We are falling
On to the soil so barren and coldThe rays of sun
No more warming
Our hearts now so cold
Through this field
Of the withered flowers
We go still one more time
The hidden beauty
Forever gone
The river’s frozen once again
So came this time
When moonlight blackened my heart:
The River Flows Frozen lyrics on
I can’t stand this pain
The chain is broken
It’s tearing open my scars:
I want to feel the flame…again
The shine behind
The frozen stream
Reminds me of your eyes
The spark of hope
Still in my heart
Shall dreams become true under the ice?
[Chorus]
Dòng sông băngnhư chiếc lá lạnh băng
ta buông rơi
trên mảnh đất khô cằn lạnh giánhững tia nắng mặt trời
không còn ấm áp
trái tim ta sao tê tái
băng qua cánh đồng này
của những bông hoa tàn héo
ta vẫn lại đi nữa
một sắc đẹp kín giấu
đã mãi ra đi
dòng sông băng giá thêm một lần
rồi đến trong lần này
khi ánh trăng phủ tối con tim:
tôi không thể chịu đựng vết đau này
xiềng xích bị vỡ tan
nó phá rộng thêm vết sẹo nơi tôi
tôi muốn cảm nhận ngọn lửa… một lần nữa
ánh sáng lùi lại
băng giá tràn qua
gợi tôi nhớ đôi mắt em
một tia hy vọng
léo lên trong tim
liệu giấc có có thành sự thật dưới băng tuyết?
Nếu nghe một bản nhạc Trịnh như “Mưa hồng” ở góc quán cà phê nào đó vào buổi chiều mưa, ắt hẳn không ai lại không thấy mình chìm vào trong tâm trạng u uẩn. Và đôi khi tâm trạng lại dẫn dắt con người ta vào tiềm thức của kỷ niệm…
Lang thang cả chiều dài đất nước vẫn không kiếm tìm được một nơi trốn tránh hình bóng xưa cũ. Có lẽ, đi đâu thì vẫn phải nhớ đến, sang mùa nào cũng vẫn một tình cảm đó dành tặng cho nơi ấy, người ấy.
Trời ươm nắng cho mây hồng
Mây qua mau em nghiêng sầu
Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm
Mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn
Ôi yêu thương nghe đã buồn
Ngoài kia lá như vẫn xanh
Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
Bản thảo nhạc “Mưa Hồng” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Góc phố dịu dàng trong cái xiên trời nắng hắt lên từng bước chân tan trường. Bóng trắng phấp phới bay những tà áo dài gợi nhớ về tiềm thức xa xôi. Nơi ấy con đường thành bạn với đôi chân buồn mỗi chiều lang thang. Giờ lại bồi hồi mong tìm thấy cái nhìn thân quen, cũng lại mong ấy chỉ là phút nhầm lẫn mà thôi. Tuổi mười tám đôi mươi ở đâu cũng duyên thầm nụ cười, lúng liếng ánh mắt hay dẫu chỉ là bước đi hồn nhiên. Con đường này rồi cũng sẽ lại vẽ lên bóng dáng người em gái áo dài trắng thướt tha buổi tan trường…
Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao
Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu
Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau
Một thời xứ hoa đào bảng lảng những chiều sương giăng, gợn lăn tăn bên hồ Than Thở đôi bóng tình nhân sóng bước. Trong làn hơi nước ấy thi thoảng đưa chút hương dịu nhẹ tóc ai, thi thoảng vương lên cỏ hương chút nhớ thương. Đi bên người mà tựa như mình đang phiêu diêu ở chốn nào đó. Giờ chỉ một mình dưới lất phất hơi nước nơi chân cầu lượn quanh con thác chỉ mình một người lặng lẽ nhớ.. Những lời thủ thỉ đó vẫn còn bên tai mà người em gái ấy không còn sánh bước bên cạnh. Đâu đấy trên cao mây đã phủ màu tím nhớ nhung…
Người ngồi xuống mây ngang đầu
Mong em qua, bao nhiêu chiều
Vòng tay đã xanh xao nhiều
Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy
Trên hai tay cơn đau dài
Người nằm xuống nghe tiếng ru
Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ
Nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn (Ảnh: Tcs-home.org)
Lặng lẽ Lang-biang vẫn xanh mướt đồi cây xòa bóng những con đường cô quạnh. Ngồi một mình trong chiều dần buông xứ mộng mơ mà nghe tiếng vó ngựa khua lộc cộc còn nỗi buồn nào cô đọng hơn nơi đây. Còn đâu hơn đây điệu hoang sơ giữa núi rừng điệp trùng vi vút những đồi thông buồn đến nao lòng. Có phải cứ lẩn trốn lại càng thấy mình bất lực khi bị buộc giữ bằng chính tâm hồn. Giữa thinh không chỉ vang lên một nhịp buồn tưởng như vô tận. “Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”…
“Mưa hồng” đưa tâm hồn người nghe vào một câu chuyện bất tận mà bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được chút buồn mơn man trong từng giai điệu. Có những lúc là niềm vui kỷ niệm, khi lại thấy man mác cảm xúc vây quanh mình. Nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã thổi vào “Mưa hồng” một sức sống bền lâu mang đến cho bao lớp người nghe tâm trạng bâng khuâng và chút lặng yên mà nghĩ suy. Và hãy thử lần nào đó chìm lắng trong giai điệu của “Mưa hồng” một chiều trên cao nguyên Lang-biang, nơi câu chuyện được kể bằng ký ức…
Mưa Hồng
Sáng tác: Trịnh Công Sơn
Trời ươm nắng cho mây hồng Mây qua mau em nghiêng sầu Còn mưa xuống như hôm nào em đến thăm Mây âm thầm mang gió lên
Người ngồi đó trông mưa nguồn Ôi yêu thương nghe đã buồn Ngoài kia lá như vẫn xanh Ngoài sông vắng nước dâng lên hồn muôn trùng
Nay em đã khóc chiều mưa đỉnh cao Còn gì nữa đâu sương mù đã lâu Em đi về cầu mưa ướt áo Đường phượng bay mù không lối vào Hàng cây lá xanh gần với nhau
Người ngồi xuống mây ngang đầu Mong em qua, bao nhiêu chiều Vòng tay đã xanh xao nhiều Ôi tháng năm gót chân mòn trên phiếm du
Người ngồi xuống xin mưa đầy Trên hai tay cơn đau dài Người nằm xuống nghe tiếng ru Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ